Tiếng Dương Cầm Trong Đêm Chương 11a

0

✍🏻Tác gIả: Nguyệt Khải Tuệ

🌹Chương 11a Hãy Để Anh Là Người Cuối Cùng Của Đời Em!

Jex là quán bar cao cấp nổi tiếng nhất thủ đô H, mang một vẻ xa loa và lộng lẫy, ánh sáng trong bar huyền ảo càng tăng thêm sự huyền bí, mùi khói thuốc phảng phất, tạo nên một vẩn khói xám đậm đặc, đặc sánh nam tính, tạo ra một mảnh không khí cao trào nhất, những vũ công xinh đẹp trên sàn, đang trầm mình khiêu vũ trong những bản nhạc vô cùng quyến rũ nhưng lạ thay chẳng chút gì sôi động. Bởi vì, có một người khách đã đặt phòng bao một đêm ở đây, chấp nhận tiêu tốn đắt đỏ chỉ với điều kiện khách đến chơi cũng nhẹ nhàng không DJ khuếch đại cuồng nhiệt ầm ĩ như thường mỗi đêm, thay thế bằng dòng nhạc Châu Âu trữ tình, lãng mạn, mà vẫn không làm giảm đi phần kích động ái tình.

Một người đàn ông không thể lúc nào cũng tâm sự với phụ nữ. Phụ nữ ấy mà, họ dễ dàng tìm được một người tri kỷ hơn đàn ông, bởi họ có tâm hồn nhạy cảm và con mắt nhìn cuộc đời nhẹ nhàng hơn. Còn đối với một người đàn ông, quý giá nhất vẫn là tri kỷ. Tình yêu đối với mỗi người đàn ông có thể thay đổi, nhưng tri kỷ, cả đời chỉ có một người. Thứ tình cảm lưng chừng nhưng thấu hiểu khiến những gã đàn ông lại an tâm. Nhưng thử hỏi xem, một gã đàn ông cô độc thì tri kỷ là gì?

Một nửa gương mặt của Louis như thoát tục khuất trong bóng tối, một nửa lại chứa đầy vẻ tà mị, lạnh lẽo, anh không giống loại đàn ông ra vẻ quân tử, nhưng cũng không phải mang bộ mặt thèm khát đàn bà để truỵ lạc.

Khuôn mặt và ánh mắt Anthony đều tinh khiết tỏ tường, bản thân anh toát lên vẻ lạnh nhạt mà anh vốn không hay biết, áo trắng kem, tay xắn lên đến khuỷu tay, quần âu sẫm màu, dáng vẻ thanh tao, hoàn toàn không hề ăn nhập gì với quang cảnh ăn chơi hưởng lạc muôn màu muôn vẻ.

Phụ nữ nhiễm bụi trần đều tự biết không dám tùy tiện tiếp cận hai người đàn ông này. Nhưng chung quy đều đưa tới nhiều tầm mắt cũng như nhiều suy đoán tò mò. Đối với giới con cháu đại gia, thượng lưu, các thiếu gia tiểu thư mà nói, chịu sự áp đặt, lép vế trước người khác là điều không phải dễ dàng gì..

Louis nhàn nhạt lên tiếng:

“Ai đó nói thứ quý giá nhất trong đời người đàn ông là tri kỷ. Đối với hai gã đàn ông cô độc như tôi và cậu lúc này thì tri kỷ hẵn phải là rượu ngon.”

Anthony cười khẽ, anh gọi phục vụ đem đến một chai Whisky, quay lại nhìn Louis, anh nói:

“Caol Ila là một thách thức dành cho những người thưởng thức rượu Whisky trên khắp thế giới.”

“Tuy nhiên, không phải người nào cũng biết thưởng thức rượu đúng cách, cũng như nói không phải chế độ nào cũng phù hợp với người tài. Cậu cũng biết đấy Anthony, James Bond phải luôn đề cao cảnh giác với kẻ thù nên anh ta mới uống Vodka Martini lắc.

Thế giới có đầy những con người biết nỗ lực, những con người luôn tạo cho mình một sức ép trước bất kỳ công việc gì. Có thể họ đạt được chiến thắng trước mắt, nhưng khi họ ở đỉnh vinh quang thì ngày càng có nhiều người muốn đánh bại họ.”

“Nhượng bộ và nhún nhường sẽ lấy đi sự hiếu chiến ra khỏi bất cứ kẻ thù tiềm tàng nào. Và cậu vẫn đồng ý uống Whisky đấy thôi” Anthony châm thuốc rồi nói.

“Vì tôi chẳng việc gì phải sợ cậu mà phải đề cao cảnh giác” Louis trả lời với một nụ cười bí hiểm, ánh mắt anh ta vẫn luôn ngầm dò xét Anthony, như thể kẻ đi săn quen với việc tìm kiếm con mồi. Louis cũng hiểu rằng, muốn trực tiếp ám thị Anthony là cực kỳ khó khăn, bởi con người cậu ấy tràn ngập hơi thở lạnh lẽo, tỏa ra một loại khí phách khiến cho người khác cảm thấy có một loại áp lực vô hình. Dùng cách thức sử dụng một chiếc đồng hồ đung đưa của một nhà thôi miên để dẫn dụ đối phương vào sự dễ chịu và thoải mái có mục đích không bao giờ hiệu quả với cậu ấy. Cũng là đàn ông, nhưng Louis phải thừa nhận, Anthony đã sở hữu vẻ đẹp vượt xa cả quy tắc chuẩn mực, khó ai có thể so bì được.

“Rượu còn chưa đến môi, mà cuống họng cậu đã đắng chát thế này rồi” Anthony đáp trả không nhân nhượng. 

Dù những nguyên tắc của sự khôn ngoan đã được khắc sâu trong tâm trí, nhưng bạn không có khả năng suy nghĩ khi không thể giữ bình tĩnh và thấu tình đạt lý.

Trên bàn đá thủy tinh trong suốt, hai ly rượu màu hổ phách đặc sánh, được rót bởi người phục vụ.

Louis nhìn chăm chú vào mắt Anthony:

“Nếu Thượng đế đã ban niềm hạnh phúc đến cho cuộc sống của tôi, thì tôi sẽ tìm cách tôn lên niềm kiêu hãnh và khơi dậy những khao khát về sức mạnh mà tôi biết được, và từ nguồn sức mạnh đó sẽ luôn giúp tôi xua tan bất kỳ ý nghĩ nào chống đối với kế hoạch của tôi.”

Anthony ném cho Louis ánh mắt xem ra cậu ấy rất đáng thương:

“Các thiên tài thường cố chấp với tài năng phi thường của họ, nhưng còn cậu, cậu đang cố chấp trong sự ngông cuồng vọng tưởng của bản thân, tồn tại một cách khắc nghiệt, chỉ một chút sơ sẩy cũng có thể khiến người bình thường rơi xuống địa ngục thống khổ, vạn kiếp bất phục. So với người bị nhân cách phân liệt, thì cậu giống một người tâm thần phân liệt hơn, một người không ngừng mơ mộng hoang tưởng trong thế giới khoa học lệch lạc mà tự cho đó là minh triết vô hạn”

Louis chống lại ánh mắt Anthony với thái độ khinh thường:

“Đã là con người thì ai mà không có ước mơ và cơ hội, nhưng phải xem ai sẽ nỗ lực để đạt được thứ danh vọng mà họ mong muốn, cậu cũng vậy thôi Anthony à, cậu có dám thừa nhận phần thanh cao khi đang còn muốn trục lợi từ thành quả nghiên cứu của Henry? Ngay cả phương diện đàn bà, cá nhân hóa sự quan tâm của mình, si mê với những nhu cầu và ham muốn, cậu cũng mặt dày thật đấy. Nhưng, cậu sẽ thất bại thôi, ký ức sau đau thương mà Henry để lại cho cô ấy rất ngắn, thuốc an thần có thể giúp cô ấy tự xóa đi dựng lại, trở lại giai đoạn cô ấy luôn chờ đợi Henry quay về, dù là cứ phải chờ đợi mãi mãi.”

Sinh mệnh thật ra có lúc rất tàn nhẫn, không ai trong chúng ta trốn được nó, muốn chạy cũng không khỏi, vậy thì cách duy nhất là chấp nhận nó.

Không khí trở nên nặng nề, bởi sự áy náy trong nỗi dằn vặt đầy tự trách đã từng muốn làm cho phai nhạt, chôn giấu sâu tận đáy lòng từ trước đến nay bỗng nhiên bị người khác cấu xé đào bới không chút nể tình, như một hòn đá đè nặng vào lồng ngực, khiến người trong cuộc nào cũng sẽ khó thở.

Cuộc sống quá đỗi kỳ lạ, vận mệnh luôn cố ném con người ta vào hết vòng lẩn quẩn này tới vòng lẩn quẩn khác, mặc cho lý trí không ngừng đấu tranh, càng muốn vùng vẫy càng không thể thay đổi.

Anthony nhìn Louis, hàng mày hơi chau lại, giọng anh trầm đặc:

“Cậu đang muốn biện giải tỏ bày rằng việc cậu làm là chia sẻ nỗi đau với nhân loại và đang làm việc trong niềm thích thú của họ, nhưng hãy tỉnh thức đi Louis, lòng vị kỷ của cậu chính là hình thức công khai của thuyết duy ngã độc tôn.”

Gương mặt cả hai chỉ người đàn ông chỉ còn lại vẻ lạnh lùng và kiên nghị.

Chuyện xảy ra với Esther Schulz  ai trong họ cũng là một phần nguyên nhân gây ra lỗi lầm mà cho dù thế nào cũng không thể bù đắp, đến mức năm xưa một thời gian dài sống chỉ hy vọng nghe thấy lời nguyền rủa phẫn nộ.

Một ngọn lửa mờ thoáng hiện lên trong mắt Louis, một làn khói đặc sánh lượn lờ rồi tan dần trước mặt anh, anh thấp giọng:

“Bất cứ loại thuốc nào dùng cho con người, cuối cùng đều thí nghiệm trên cơ thể người. Tôi thừa nhận Esther Schulz, một quá trình rút lui thất bại đau lòng, nhưng, không hoàn toàn là lỗi của tôi. Cả cậu và Michael đều có can thiệp một phần nguyên nhân gây ra cái chết sớm đến. Tuy nhiên, đối với quá trình của Esther Le thì khác, cô ấy đang vươn tới một sự hoàn mỹ. Cô ấy không phải phiên bản xinh đẹp về mặt thể lý, không lợi dụng sắc đẹp để tạo nên sự gần gũi đánh đổi bằng tình dục. Bởi chưa có công trình nghiên cứu khoa học nào giữ vững thời xuân sắc không bị lụi tàn. Dù cậu có tiếp nối dự án nghiên cứu ‘biệt dược thanh xuân’ của Henry, tôi cam đoan không thể tốt đẹp bằng ‘khoa học linh hồn’. Bằng chứng là hiện tại, con người cô ấy không bao giờ bị mọi người cảm giác chán ngán bởi giá trị tâm hồn của cô ấy được khẳng định. Cậu có thừa nhận không Anthony, so với sự e dè nhút nhát tự kỷ của Esther Schulz sau thảm kịch, Esther Le mà cậu đang cận kề, cô ấy có gây cho cậu cảm giác kích động quyến rũ và mơ hồ hơn không, cậu có cảm nhận từ cô ấy một sự quyến rũ tổng thể, một sự gợi tình trong giao tiếp, khiến cậu mê say và không bao giờ được thỏa mãn đầy đủ. Mặc dù bên cạnh cậu, bên cạnh Henry, bên cạnh Michael, ngay cả tôi, chúng ta luôn luôn có những người trẻ hơn và xinh đẹp hơn, nhưng các cậu đều ngán ngẩm các loại sắc đẹp ấy bởi không tìm thấy vẻ thanh nhã trong thần thái của họ, không tìm thấy nơi họ những điều cô ấy sở hữu như thể rất tự nhiên mà thu hút”

Khóe môi Anthony khẽ động, nhưng không phải để nở nụ cười, từ từ nhấm nháp chút rượu whisky, rồi chậm rãi buông lời:

“Bây giờ thì tôi càng hiểu hơn điều gì đã khiến cho dân Hebrew tin tưởng nơi ông Moises* mà đi theo ông ta ra khỏi Ai Cập, và vẫn trung thành với Moises mặc dù họ mãi lang thang vô tận trong hoang mạc, suốt chặng đường phải chịu bao nhiêu uy hiếp trở ngại, nhìn thấy biết bao tăm tối? Cậu là đang tự huyễn hoặc bản thân mình là một linh mục hay một nhà tiên tri sống trong thời đại hàng nghìn năm trước đây Louis? Cho dù là như thế, một người nghiên cứu khoa học, cậu phải hiểu hơn ai hết, thế giới hiện thực đã trở nên có lý trí hơn. Con người dần dần tiến đến nắm giữ quyền lực không bởi do quyền của thần linh nữa rồi.”

(*) Moises, nhân vật trong Kinh Thánh Cựu Ước

Louis bình tĩnh hơi ngửa mặt lên cười một điệu cười ngạo nghễ:

“Cậu quên rồi sao, các tổ nhân của chúng ta đều biết làm dấu thánh đấy, còn chưa nói là có những vị rất tôn sùng tín ngưỡng đến cực đoan”

Anthony vẫn điềm tĩnh:

“Ok. Albert Einstein cũng toát ra được sự thần thánh, nhưng không sẵn lòng thỏa hiệp mà chìm đắm trong thế giới của chính mình. Chìa khóa ở đây chính là ông ấy phải có rồi những giá trị cầm giữ một cách sâu sắc; mà một phần giá trị đó không thể bị giả mạo được, không phải tồn tại ma lực thu hút như những lời cáo buộc nguy hiểm về sự bịp bợm sẽ hủy diệt của những người làm công việc giống như cậu trong thời gian dài.”

Louis khoé môi cong một nụ cười hào phóng:

“Thần thoại Hy Lạp có đề cập đến một truyện tích, đấy là việc thần Zeus đã ra lệnh cho thần thợ rèn Hephaestus tạo ra nàng Pandora, người phụ nữ đầu tiên trên trái đất. Khi đưa nàng xuống trần, thần Zeus đã cho Pandora một cái hộp và dặn nàng đừng bao giờ mở nó ra. Một ngày nọ, do không nhịn được tính tò mò nên Pandora đã mở hộp ra. Và từ trong hộp, chết chóc, dịch bệnh, đói kém… và hàng loạt thứ xấu xa khác được giải phóng và tàn phá loài người. Pandora quá sợ hãi nên đã vội đóng hộp lại, và vẫn có thứ dưới đáy hộp không kịp thoát ra, cậu có biết đó là gì không, Anthony?”

Anthony cố gắng giữ bình tĩnh, mặc dù anh vốn là người điềm tĩnh lạnh bạc, nhưng cứ hễ chuyện liên quan đến Esther Le thì anh dường như rất nhanh mất đi kiểm soát, mất đi lý trí tự chủ. Rốt cuộc anh vẫn nhẫn lặng, những ngón tay thon gầy trắng trẻo như nghệ sĩ dương cầm tiếp tục châm lửa hút thuốc, nhìn Louis, chờ đợi.

“Đó là hy vọng. Hy vọng ở lại dưới đáy hộp kia! Anthony, hy vọng đó giúp loài người vượt qua những thứ xấu xa mà Pandora đã vô tình giải phóng.”

“Nhưng nếu ngay cả hy vọng không còn ở trong cái hộp thì sao?” Anthony khẽ nhíu mày, giọng anh trầm thấp bình lặng hỏi lại.

“Không thể nào! Không thể nào!” Louis dửng dưng nhưng gằn giọng, trông bên ngoài lại nhàn nhã, thong dong, thậm chí còn có vẻ uể oải, rõ là ra vẻ thông minh, tự đắc, không để ai vào mắt.

Anthony khóe miệng càng thêm sâu trực tiếp nhìn thẳng vào Louis:

“Chỉ là vì cậu không dám thừa nhận thành tựu của cậu cũng chính là thất bại thảm hại của cậu. Có điều, dù cho giả mây hoán vũ thế nào, cũng chẳng bằng thanh giả tự thanh, đâu gói được lửa suốt đời của cậu?”

Louis nhếch miệng lên tạo lên một đường cong hoàn hảo, ánh mắt nhìn Anthony vẻ dò xét, ngón tay thon dài chạy dọc theo ly rượu như đang vẽ lên sự thích thú của bản thân:

“Anthony, cậu có biết hay không sự tuyệt vọng của loài người, việc mong muốn được chết có quan hệ mật thiết với sự tách ly xã hội và niềm tin rằng mình đã trở thành gánh nặng với người khác. Cảm giác tuyệt vọng và cô độc xâm chiếm khiến cô ấy có cái nhìn tiêu cực về tương lai và cô ấy tin rằng không có gì có thể giúp cô ấy cải thiện tình hình, và không ai có thể giúp cả. Cô ấy bị sự tàn nhẫn và đen tối của hiện thực hành hạ đến mức mất hết hy vọng, cô ấy mất khống chế, sống trong một tinh thần khủng hoảng tột độ sau một tuần phục hồi thể trạng, dù rằng biểu hiện ngày đầu tiên cô ấy vẫn vô thức. Rồi dần dần, cô ấy bắt đầu cử động các ngón tay và bàn tay, ngón chân, bàn chân, rồi thân thể. Và ba tuần tiếp theo cô ấy đã được đưa vào một tiềm thức ý thức khác, cuối cùng sau một tháng cách ly với thế giới hiện thực, điện não đồ của cô ấy từ bao ngày qua vẫn phẳng lì, đã chịu dao động, biểu hiện một hoạt động mãnh liệt, cô ấy đã trở về với cuộc sống mất đi phần ký ức ghê tởm đã sớm huỷ diệt thể xác và linh hồn cô ấy. Một y tá trực đã nhận thấy tín hiệu. Y tá đã báo động ngay tức khắc cho bác sĩ trực, cô ấy như thể vừa ra khỏi một cơn hôn mê dài, những chẩn đoán chụp ảnh cộng hưởng từ và việc chụp quét não cho ra kết quả rất lạc quan, thời gian về sau đã khẳng định sự lạc quan của cô ấy. Một linh hồn trống rỗng sẽ là một thỏi nam châm chú ý, có ma lực thu hút. Chính vì tha thiết sinh mệnh đó, tôi tận lực kéo cô ấy ra khỏi chốn địa ngục, hố đen và vực thẳm vô tận không khác gì đương đầu với cuộc chiến kéo dài cả thế kỷ, dù cô ấy là quá khứ hay hiện tại, có là vấn đề ư? Không đáng để người khác động lòng sao? Cậu nghĩ mà xem, cô ấy với cậu, hợp tan, sinh ly tử biệt, rời khỏi cậu, cô ấy vẫn sống tốt, yêu đương cùng Henry, tiếp tục hẹn hò, rồi kết hôn. Có gì khác biệt mà cậu với Michael ngày đêm lùng sục tìm trong cái ngóc ngách của sự dơ bẩn, đau đớn và đơn độc bi ai kia chứ?”

Trái tim Anthony như bị cào một vết dài, tuy không chảy máu đầm đìa, nhưng lại đau thấu xương tuỷ, Những lúc bất lực ấy, một mình cô kinh hoàng trong bóng tối, tuyệt vọng, đã chưa từng có anh bên cạnh.

Một lúc lâu sau anh chau mày đối diện ánh mắt Louis, trong lòng không khỏi cảm thán, cậu ấy đã không còn giống như những người bạn của anh nữa, cậu ấy giờ đây đã bộc lộ bản chất con người vốn dĩ rất kiên trì, nên chỉ thật sự hứng thú bởi cái bị từ chối hay chống đối, bởi cái không sở hữu đầy đủ. Một cuộc chinh phục quá dễ thì không giá trị bằng một cuộc chinh phục khó khăn.

“Cậu không phải là đấng cứu thế, càng không phải là siêu nhân vạn năng, nhưng cậu đang tiếp tay cho satan bởi cái nhìn đẹp đẽ của vẻ bên ngoài mà bên trong ẩn đầy tội lỗi. Cậu đã quên một điều vô cùng quan trọng, cũng chính là quên đi nền tảng căn bản nhất khi bắt tay nghiên cứu, đó là con người dẫu có bình thường hơn nữa, khi biến cố đột ngột ập tới trong đời cũng có thể bộc phát sức mạnh mãnh liệt và bền bỉ.”

Louis cắt ngang lời Anthony, hời hợt nói:

“Ok, vậy chúng ta nên tuân theo quy tắc cuộc chơi của thế giới này, sự cân bằng giữa cái tôi và hiện thực.”

“Louis, hầu hết con người là kết quả từ sự pha trộn của tội ác và thánh thiện, quý phái và thấp hèn, và chúng ta dành cả đời mình đề đàn áp phe xấu xa đó lại. Có điều, bản chất con người ta đến cuối cùng vẫn phải giữ vững cái tôi thuần túy nhất. Con người cô ấy như thế nào, không phải là cái cớ trở thành bom hẹn giờ của cậu. Cô ấy không phải là động vật nhỏ bé nhu nhược trốn chạy sự sinh diệt của cuộc sống hoang dã trong khu rừng rậm hoang sơ, không biết ánh bình minh của ngày mai, để rồi nhận lấy sự cứu rỗi điên rồ của cậu, mà không hay biết rằng bản thân đang trong trạng thái chậm chờ đón nhận sự sụp đổ nhân tâm, tàn phá linh hồn. Cô ấy vẫn còn không biết đã từng xảy ra chuyện gì với cậu, tốt nhất cậu hãy nhanh chóng chấm dứt tư tưởng thao túng tiềm thức và suy nghĩ của cô ấy. Buông tha cho cô ấy đi!

Louis không vòng vo: “Chưa tới thời điểm”, anh hơi ngả người về phía trước, nhếch môi như cười như không, giọng thêm phần thách thức: “và còn phải xem cái giá trả cho tình yêu của Michael và của cậu là thế nào nữa”

Vẻ mặt Anthony không gợn sóng, nhưng đáy lòng đã cuồn cuộn, bàn tay cầm ly rượu siết mạnh lại, nổi gân xanh. Anh hít sâu đầy kiềm chế, im lặng một lát, anh khẽ nhướng mày, ánh mắt nhạy cảm mà mát lạnh, cười nhạt hỏi lại:

“Đáp ứng của Michael là gì? Còn cậu muốn điều kiện gì ở tôi?”

Louis dần dần nở nụ cười: “Đừng sốt ruột, tôi đặc biệt rất nâng niu mẩu thực nghiệm này, chưa bao giờ có suy nghĩ để nó thành phế phẩm” Dứt lời anh ta cầm ly rượu nâng lên trước ánh mắt Anthony ngụ ý muốn chạm ly với cậu ấy: “Quả nhiên, rượu là tri kỷ không tồi”

Anthony suýt buông lỏng cảnh giác, anh lập tức dời mắt khỏi ly rượu của Louis, nhìn xuống ly rượu của mình, chầm chậm cầm lấy nó…

Tiếng giày cao gót vang vọng mỗi lúc một gần…

Dưới ánh đèn nê-ông mập mờ u ám, khách khứa ngồi xung quanh bàn lớn bàn nhỏ uống rượu, trò chuyện xem vui, không khí vô cùng nhàn tản. Có lẽ đã được thông báo trước khi bước vào bar chơi đêm nay, nên không ai kích động hoặc thắc mắc việc thiếu đi âm thanh sôi nổi chát chúa thường ngày.

Hai cô gái nâng ly cocktail chạm với nhau “Cheer…”

Đôi mắt của Gia Cát  quyến rũ và hoang dã, cô đưa ly cocktail Tequila kề lên môi mềm mại đầy trầm tư, vị rượu sốc lên mạnh mẽ rồi bùng nổ trong miệng, kéo theo lớp vị trái cây đậm đà, êm ái ngọt ngào lập tức lan tràn khắp khoang miệng, đôi môi xinh đẹp càng tăng thêm vẻ ướt át mọng thắm khiến bất kể người đàn ông nào cũng muốn đoạt lấy nó cho riêng mình, hung hăng phá hủy sự kiêu ngạo đó. Đặc biệt là vẻ bề ngoài kiêu kỳ khi nảy cô mới bước vào thu hút không ít ánh mắt trong bar, không khỏi khỏi cảm thán. Gia Cát giản lược liếc qua, lãnh đạm cảm ứng được tầm mắt của nhiều người xung quanh, cũng nhìn thấy Khánh Thiên anh ta đang ngồi với một người đàn ông lạ hoắc, cô cũng chỉ thản nhiên cười, thoáng đối diện với tầm mắt của anh gật đầu nhẹ một cái, sau liền không để ý nữa.

So với một Tuyết Lâm luôn rực rỡ sắc xảo trên màn ảnh, lúc này đây, trước mặt Gia Cát, cô ta mang vẻ đẹp đằm thắm hơn rất nhiều. Gương mặt trang điểm nhẹ, bóng mắt được vẽ màu hồng nhạt, càng khiến cô thanh thanh đạm đạm.

“Anh tôi có vẻ như thích con người của cô khi chạm đất thế này, nhưng lại không ngừng nâng cô lên bầu trời chen chúc những vì sao, kỳ lạ thật đấy” Gia Cát khẽ nhún vai, đặt ly xuống bàn rồi lên tiếng. “Cô thích làm diễn viên để thoả mãn hư vinh đến thế à?”

“Diễn đâu phải là mình, không có cuộc sống của mình, luôn phải đeo mặt nạ trước truyền thông và người hâm mộ. Để nổi tiếng và có vị trí cao hơn, biết bao kẻ đã hy sinh rất nhiều để chạm lấy cái ngôi sao ảo ảnh đó chứ” Xoá bỏ đi dấu vết thanh xuân ngày ấy, Tuyết Lâm của bây giờ mang sắc thái thành thục, giọng nói đã ổn trọng hơn, không còn kiểu cách kiêu kỳ.

Gia Cát cười khẽ, cô là đang thầm nghĩ, thật ra con người trong xã hội thì phức tạp hơn nhiều so với những chiếc mặt nạ mà diễn viên mang trên sân khấu.

“Vậy thì tại sao? Anh tôi không thoả mãn lòng kiêu hãnh của cô à?” giọng Gia Cát tuy nhàn nhạt, âm thanh nhỏ nhẹ, nhưng không hề mang một chút nhu nhược nào, ngược lại truyền cho người khác cảm giác thú vị.

Đáy mắt của Tuyết Lâm thoáng một niềm thống khổ. Thực ra ban đầu là cô đam mê diễn xuất nên mới chấp nhận đánh đổi để theo đuổi ánh hào quang toả sáng trên màn ảnh. Từ sau khi gặp Khải Uy, một người đàn ông không cần lên tiếng đã có thể tóm gọn trái tim cô. Va chạm trong ngoài ngành, loại người nào cũng từng gặp qua, mềm mỏng có, cứng rắn có, ăn bánh trả tiền có, lợi dụng lẫn nhau, xảo quyệt có. Vậy mà duy chỉ có anh luôn khiến cô cảm thấy sợ hãi, kính nể, một chút cũng không thể thấu hiểu nổi tâm tư của anh, rất nhiều lúc cô muốn hiểu được suy nghĩ của anh, nhưng lại có thể dễ dàng bị anh chi phối, càng ngày càng trầm luân không lối thoát, tiếp nhận lấy ôn nhu cùng điên cuồng và mãnh liệt của anh. Nhiều lần cô muốn rút lui khỏi làng giải trí, chỉ muốn làm người phụ nữ không cần danh phận ở bên anh, nhưng, có những con đường từ lúc bắt đầu đã bước sai, vĩnh viễn không sao sửa chữa được. Không phải cô chưa từng suy nghĩ nghiêm túc về những kế hoạch lớn trong đời, cô cũng tham cầu hạnh phúc như người phụ nữ bình thường nhất với một người đàn ông, cũng đã từng tơ tưởng về phần hạnh phúc đơn giản với Khải Uy, có lẽ sự tốt đẹp này sẽ khiến cô càng thêm bi ai, tình cảm dù có mặn nồng tới đâu cũng đối nghịch với sự đời thô tục, cô chỉ có thể tiếp tục là một tình nhân cố định của anh. Trong thế giới mà cô đang tồn tại luôn bị che lấp bởi đồng tiền và dục vọng của con người, từ lúc bước chân vào cô đã không mong có ngày trở ra. Với cô, trải nghiệm sự hổ thẹn chỉ một lần là đã quá đủ. Nếu có những sai lầm chắc chắn không thể nào vãn hồi, thì sai lầm lớn nhất của cô chính là ban đầu đã chọn sai mục tiêu, chạy nhầm phương hướng, đến khi phát hiện ra thì đã bị sa lầy trong cảnh khốn cùng, thoát thân không nổi. Nhưng nếu cô không đi con đường này, liệu rằng cô có cơ duyên gặp được Khải Uy hay không? Cô hít một hơi sâu, cố gắng trấn định hơi thở mình. Con đường này là do cô chọn, ai cũng có thể hối hận, chỉ có cô là không thể. Vậy là cô đã không hối hận, chỉ là khi sự việc đến hồi kết, ít nhất cô cũng phải có đủ sức mạnh để ra đi, đến một ngày nào anh chán ghét cô và lão chủ nhân buông tha cho cô.

Tuyết Lâm cúi nhìn ly rượu cũng là muốn né tránh ánh mắt quá thẳng thắn của Gia Cát đang nhìn cô. Trong hai cô gái rất quan trọng với Khải Uy, thì với Gia Khương, Tuyết Lâm là vừa hâm mộ vừa ghen tị, với Gia Cát thì cô vừa là kiêng dè vừa là cảm thán.

Đang do dự tìm câu trả lời, bên tai bỗng nhiên vang lên âm nhạc triền miên vui vẻ, thứ âm nhạc dành cho những người trong bar muốn khiêu vũ cặp đôi. Quả thực liền sau đó, không ít nam nữ trẻ tuổi mời nhau tiến vào sàn nhảy.

Hai người họ cùng mang theo ánh mắt thưởng thức, nhìn về phía sàn nhảy.

Tuyết Lâm chợt lên tiếng:

“Gia Cát, tôi rất hiếu kỳ, người đàn ông sẽ có phong thái như thế nào có thể khiến cho cô cam tâm tình nguyện cùng nắm tay khiêu vũ với anh ta?”

Gia Cát dẩu môi, ánh mắt của cô vẫn không rời khỏi những cặp đôi dìu dặt nơi sàn nhảy:

“Cô còn chưa trả lời với tôi, vì sao không muốn an phận phía sau anh tôi thế hả? Lo cho thân cô trước đi”

Như thể đấu tranh nội tâm rất lâu, cuối cùng Tuyết Lâm cố nặn ra một nụ cười, hạ giọng giễu cợt:

“Vì sao cô cho rằng anh ấy muốn tôi ở vị trí hậu phương? Cô có tin vào chuyện cổ tích không, mà dù có tin thì tôi vốn dĩ không phải cô nàng Lọ Lem trong lòng anh ấy. Hay là tiểu thuyết hoa mỹ có quá nhiều những bản tình ca nỉ non, nhưng tôi lại không phải là vai nữ chính trong cuộc đời anh ấy. Cô không cho rằng anh ấy với tôi dây dưa cùng lắm là do nhất thời anh ấy nổi hứng thú. Loại hấp dẫn dục vọng này cô đã từng gặp qua ở người đàn ông nào chưa? Chỉ cần anh ấy vẫy tay một cái, đã có biết bao cô gái sẵn sàng xếp hàng theo anh ấy, xong, họ không khác gì món đồ chơi được một đứa trẻ con nhà giàu muốn sở hữu khi thích thú, có được rồi một thời gian cũng sẽ nhàm chán mà quăng đi. Thứ đồ vật ấy còn chút vừa mắt thì nằm trong xó nhà bám đầy bụi bẩn, còn nếu chướng mắt khó coi thì bị vứt nhanh ra ngoài bãi rác không một ai còn nhìn thấy nó, yêu thích nó nữa. Tôi sao lại không có tham muốn đời này chỉ cần có thể nắm tay anh ấy đi đến già cơ chứ, cũng là một đoạn kết tốt đẹp, quá khứ trước kia thế nào để nó tan thành tro bụi, sau đó hòa cùng cơn gió bay đi. Nhưng cô có biết hay không, sự ấm áp anh ấy dành cho tôi hóa ra chỉ là thứ dư thừa trong tình yêu của người khác. Tâm tư của anh ấy ví như một thứ bảo bối được gìn giữ kín đáo trong két sắt, chẳng bao giờ tùy tiện tặng cho người khác.”

Thế mới hay, con người chúng ta, có mấy ai có thể đoán trước được số phận của mình đây?

Nghe thấy từng lời trần tình của Tuyết Lâm, Gia Cát thấy lòng chợt lạnh đi mấy phần, ngẩn người một lúc thật lâu, ánh mắt của cô lúc này càng toát ra sự lạnh lùng hơn. Mặc dù, ngoài mặt Gia Cát luôn tỏ ra chán ghét Khải Uy, chẳng mặn mà tình cảm huyết thống bất đắc dĩ này, nhưng tận sâu thâm tâm, cô mười phần yêu quý anh trai của mình không rõ nguyên do. Thế nên, khi bắt gặp cảnh Tuyết Lâm tằng tịu với người đàn ông quyền lực sinh sát kia, tất nhiên điều đó thật là lố bịch, cô bức phẫn thay cho anh mình. Dù biết rằng, đã lăn lộn trong quan trường nhiều năm, Khải Uy có gì mà chưa trải nghiệm qua, có chuyện gì qua mắt được anh đây. Tuyết Lâm, chẳng qua chỉ là một trong những người đàn bà được anh cô bao nuôi. Nhưng Gia Cát có mắt nhìn nhận, anh trai cô có phần đặc biệt ưu ái, tình ngoài trong ý với cô minh tinh này, mà thật sự nhiều phen trượng nghĩa anh hùng, nâng đỡ, che chắn để cô nàng mặc sức hái sao toả sáng. Đã là như vậy, phải chăng cô ta nên biết điều mà an phận làm tình nhân bao nuôi của riêng anh trai cô thôi chứ. 

“Tuyết Lâm, phụ nữ một khi đã lên cơn cảm tính thì rất dễ mụ mị đầu óc, lại coi những lời đó thành lời ngon ý ngọt, ngấm ngầm lĩnh hội, thế nhưng bất kì con đường nào để đi, cũng đừng chọn cách hiện tại của cô để phủ phục tham vọng của bản thân cô. Lần này tôi có thể bỏ qua cho cô, nhưng sẽ không có lần sau, dù anh tôi chỉ giữ cô lại bên cạnh anh ấy với ý nghĩa tình nhân, nhưng tôi không cho phép cô ngang nhiên vượt tường, phản bội anh ấy”

“Tôi không phải là chị dâu của cô, càng không phải là ‘Hồng hạnh’ (*) của anh ấy. ‘Vượt tường’ hay không, anh ấy không quản, cô nhọc tâm quản thúc để làm gì cơ chứ?”

(*)’hồng hạnh vượt tường’ ám chỉ việc ngoại tình.

“Cô…”

Còn chưa nói lời muốn nói, tầm mắt Gia Cát đột nhiên bị che khuất bởi một bóng dáng một người đàn ông, nhìn lại mới hay anh ta là người vừa rồi cùng bàn với Khánh Thiên.

“Chào em, tôi có thể hân hạnh mời em nhảy cùng tôi một bản nhạc không?” Thanh âm trầm ấm vang lên.

Gia Cát cảnh giác nhíu mày lại:

“Rất tiếc, tối nay tôi không có hứng thú khiêu vũ”

Thế nhưng Louis vẫn mỉm cười, bình thản ung dung vươn tay về phía Gia Cát chờ đợi, anh là loại người cố chấp không đạt được mục đích thề không bỏ qua, ánh mắt anh nhìn cô dịu dàng mà khắc chế.

Sắc mặt Gia Cát không xuất hiện bao nhiêu thay đổi, cô cố ý làm bộ như xem không hiểu ẩn ý bên trong ánh mắt của những người đàn ông xa lạ này, cố chấp không đáp ứng lời mời làm bạn nhảy của anh. Một mặt liếc nhanh đến vị trí Khánh Thiên, nhíu mày suy nghĩ, tên đàn ông đáng ghét này chẳng phải đang muốn theo đuổi cô hay sao, lại dửng dưng để bạn mình dựa tường thế cơ chứ, lại còn không có biểu tình gì là muốn đi đến giải vây cho cô. Đồ đáng ghét mà! Trong lòng Gia Cát có chút hậm hực, có chút làm cho cô tức giận, cắn cắn bờ môi cánh hoa, vô ý để bàn tay của mình bị Louis bắt lấy, anh ta nắm giữ rồi kéo cô phải đứng lên theo anh ta ra sàn nhảy.

Trái tim Gia Cát hơi dồn dập đập, dồn sức muốn rút tay về, nhưng không được. Hơn nữa, hai người đã trưởng thành giằng co nhau ở chỗ đông người thế này trông rất khó coi, cuối cùng đành để mặc kệ anh ta lôi kéo. Thầm nghĩ ‘Được thôi, bạn nhảy thì bạn nhảy, xem cô đây biểu diễn vậy, dù sao cũng là bạn hay chỗ quen biết với Khánh Thiên, anh ta dám bắt nạt cô được sao’. Cô còn cố tình đẩy đôi mắt lườm Khánh Thiên một cái sắc lẹm. ‘Cô đây cũng muốn xem bạn của anh thuộc loại người thế nào nhé!’

Louis đem bàn tay nhỏ bé của cô hoàn toàn bọc lại trong bàn tay thuôn dài mảnh khảnh của anh ta.

Bắt đầu vũ khúc, một bàn tay hình thái đẹp đẽ nhẹ nhàng khác thường ôm lấy eo Gia Cát, một bàn tay còn lại nắm lấy tay cô, hai người cứ như vậy, đơn giản bước theo điệu nhạc ở giữa sàn nhảy. Louis đôi mắt chăm chú nhìn chằm chằm cô, tươi cười giống như một làn gió mát, lại không ngừng ám thị cô, khiến cô nhanh chóng bị thu hút vào tròng mắt màu hổ phách của anh ta, không mảy may biết trước điều gì để cảnh giác.

Dưới ánh mắt vụt sáng của Louis, Gia Cát như là thiêu thân trầm mặc trong đêm tối tìm không thấy ánh sáng, ở giây thời gian, thất thố hoảng hốt. Thân thể của cô run rẩy, không biết mình là đang tức giận, hay là bởi vì gần sát vào người anh ta mà ngượng ngùng, ngọn đèn mập mờ ôn hoà xoay tròn trên mặt, làm nóng bỏng da thịt cô, lòng bàn tay của cô chảy ra lấm tấm mồ hôi.

Phụ nữ như cô thật sự rất khác biệt. Vẻ quật cường, dũng cảm của cô, sự quyến rũ, yêu nghiệt của cô kín kẽ như loài hoa chỉ nở trong góc tối, để rồi bao kẻ lữ hành lạc vào ký ức mênh mông xa xưa, gợi nhớ một nỗi niềm thầm lặng, nhẫn nại thấm sâu vào trí nhớ, chầm chậm mê hoặc khiến đàn ông luôn muốn cùng cô rơi vào trầm luân tận cùng. Có đôi lúc Louis cũng không khẳng định chắc chắn, cô chính là tạo tác của thượng đế hay đúng là thành quả công trình nghiên cứu của tổ chức nói chung, của chính anh nói riêng. Gần gũi cô thế này, anh như tìm được nguyên nhân cảm giác túng quẫn, trống trải của mình, sự thiếu hụt một người phụ nữ khơi gợi lên được hứng thú của anh, chầm chậm vỗ về những xao động mãnh liệt bản chất đàn ông, khiêu khích khát vọng sâu kín trong nội tâm của anh.

“Em thật sự trời sinh mê hoặc khiến tôi khó có thể tự kiềm chế.”

Sự quyến rũ của người đàn ông này quả thực quá đáng sợ.

Gia Cát cố gắng điều chỉnh tâm trạng, cô vẫn chưa dời được đôi mắt của mình khỏi tầm mắt chăm chú của anh ta. Môi hé mở muốn nói một lời gì đó mà còn chưa kịp. Ngón tay dài của anh ta đặt lên trên môi cô, tuỳ tiện vuốt ve để cảm nhận cái cảm giác ấm áp mềm mại khi tiếp xúc, ngăn lại điều cô muốn nói. “Hãy tha lỗi cho tôi, dù không kịp yêu em ngay từ đầu, nhưng hãy để tôi là người cuối cùng của đời em nhé, có được không?”

Hơi thở của anh ta càng lúc càng gần, sống lưng cô bỗng chốc căng cứng.

Cocktail được pha từ loại rượu mạnh, nên chút men ngà ngà trào lên, mắt cô trở nên mờ ảo, cô nín thở hỏi:

“Anh đang nói gì vậy?”

“Đêm nay tôi muốn có em, không nhắc chuyện quá khứ, chỉ nghĩ chuyện hiện tại, và suy tính chuyện tương lai.”

Gia Cát chấn động còn chưa nói được ra sự e ngại trong lòng mình, mùi hương nồng đậm lượn lờ trong hơi thở, mắt cô đầy vẻ bất lực, cô cắn môi kìm nén sự run rẩy, nhìn vào đôi đồng tử đen láy sâu hun hút của anh ta.

Ý thức như còn một chút tỉnh táo, Gia Cát chợt nhớ ai đó nói, ‘Một người đàn ông luôn thanh lịch và đứng đắn một khi giở trò lưu manh thì đáng sợ vô cùng’, cô bây giờ phải tìm cách thoát khỏi tên vô loại này mau thôi.

Tầm mắt của Anthony không thể dời khỏi người đôi nam nữ đang ôm nhau trên sàn nhảy. Ánh mắt của anh trở nên nồng đậm ảm đạm hơn khi anh nhìn thấy Louis thân mật kề sát Gia Cát, trái tim anh lập tức thấy giống như bị cái gì quấn chặt lấy, ngón tay của anh hung hăng siết chặt ly rượu. Điều này giống như là một loại khiêu khích không tiếng động, khiêu khích sức ẩn nhẫn của anh.

“Louis, cậu không phải là muốn chứng minh với tôi, ‘tình yêu chân chính đều là biến thái, khi không chiếm được thì hàm ý mang theo là sự hủy diệt’ đấy chứ?”

“Anthony, chỉ cần cậu ngoan ngoãn hợp tác, tôi bảo đảm sinh mệnh cô ấy sẽ an toàn bước ra khỏi sự khống chế của thuốc”

Anthony lặng lẽ nâng ly rượu lên uống cạn, anh tận lực muốn ném tầm mắt của mình đi khuất khỏi nơi đây, muốn đuổi đi nội tâm rít gào phẫn nộ, mãnh liệt thít chặt nơi lồng ngực, như vậy, whisky trong miệng của anh mới không đắng khét khó nuốt như vậy. Anh chỉ có thể nhẫn nhịn, chỉ có thể ức chế thôi sao?

Cảnh vật xung quanh và cả tôi đều chẳng tồn tại trong mắt em; trong mắt em chất chứa điều gì, tôi chưa bao giờ hiểu được. Ánh đèn trên khắp thế gian sáng trong mắt em, nhưng lại chẳng có ánh đèn nào là tôi trong đó” *

Hay tuyệt!

Ai đó đang chơi dương cầm, một giai điệu trữ tình, vừa mạnh mẽ lại vừa réo rắt, tất cả mọi cung bậc trên phím đàn đều được kiểm soát vừa linh động vừa chặt chẽ.

Như thể có một sợi dây ma thuật kéo Gia Cát thoát khỏi lực thu hút của Louis, cô liền xoay người hướng về phía âm thanh ấy…

Bóng dáng thẳng tắp của một người đàn ông chơi đàn đơn độc nơi góc phòng bar, như vẽ vào trong mộng một giấc mơ đầy bi thương, những ngón tay anh ta không ngừng lướt trên từng phím đen trắng, mỗi giai điệu càng lúc càng thâm trầm và sâu lắng, từng tiếng quyện vào không gian một thứ cảm xúc buồn man mác…

Khi em nhìn tôi, thấy tôi không thể hiện chút cảm xúc nào trên khuôn mặt, em hãy hiểu rằng chưa chắc tôi đã cứng rắn hơn người khác. Chẳng qua là tôi đã quen im lặng hơn thôi…” *

Dẫu kim cương có biến thành cát bụi, tôi tin, em vẫn còn. Dẫu thiết mộc lan chẳng muốn nở hoa, tôi tin, em vẫn ở nơi đó…” *

Louis nhíu mày ẩn sâu sự tức giận dưới đáy mắt, trong khi đó, ánh mắt Gia Cát vẫn đang say sưa không dời khỏi hình ảnh người đàn ông đang chơi đàn kia, thỉnh thoảng ánh đèn xoay rơi xuống làm nổi bật mái tóc bóng mượt của anh ta.

Anh ta là một nghệ sỹ dương cầm thực thụ? Nếu không phải, tại sao một người không hiểu biết về âm luật như cô, lại có thể trầm lòng theo từng giai điệu?

(*) Lời bài hát.

Page KLTTT💜✍🏻

100%
100%
Awesome
  • 10
  • User Ratings (1 Votes)
    10
Share.

Comments are closed.

error: Content is protected !!