Khép Lại Quá Khứ, Thả Trôi Dĩ Vãng…

0

🌹Có lẽ điều đáng tiếc nhất của đời người là dễ dàng từ bỏ những thứ không dễ từ bỏ. Hơn nữa lại còn cố chấp kiên trì với việc không nên kiên trì.

🌹Có một loại tình ái vững bền trường cửu khiến lòng người say mê, lại có một loại ái tình làm tổn thương người khác, cũng tự tổn thương bản thân.

Trên đời này, xa nhất không phải tận chân trời, cũng không phải cách trở âm dương mà là yêu rồi dần hoá thành xa lạ, đến cuối cùng trở mặt thành thù hận. Nhung nhớ, vốn là một thứ cảm xúc rất đỗi đáng thương. Khi chúng ta đánh mất người quan trọng nhất của mình, lại không có cách nào trở thành người đứng bên người ấy, kỳ thực, đó là lúc ta nên học cách chúc phúc. Chỉ là, trước khi chúc phúc, cần phải làm thêm một chuyện nữa, chính là xua tan nỗi đau đớn của chính bản thân mình.

Nụ cười nhạt trên môi có thể ngụy trang được, thế nhưng… phải làm thế nào với nước mắt trên mi? Nỗi đau từ tình yêu, đa phần đều do con người tự nguyện gắn bó với nó, như mặt biển xanh trong có yên bình thế nào vẫn không bao giờ từ bỏ những lúc cồn cào dậy lên từng cơn sóng.

Những phiền não trong cuộc đời chỉ vì không buông được, nghĩ không thông, nhìn không thấu, quên không nổi! Có những chuyện không có gì là không thể, nếu đã muốn thì chỉ cần là thái độ cam tâm tình nguyện thì sẽ được để sống một cuộc sống an ổn. Những thất vọng của quá khứ, như những chiếc vali nặng nề mà chúng ta đang đeo mang trên cuộc hành trình tiếp đến tương lai. Nhưng ai thắng được sự thất vọng, thì người ấy sẽ biết trút bỏ những thứ không cần thiết đang chất chứa trong chiếc vali đó.

Thời gian cứ thế trôi đi, đời người rồi thoảng qua tưởng như mới chớp mắt. Có nhiều việc ngỡ như quên thật ra lại sâu sắc ám ảnh đến tâm can, ẩn mình nằm lắng sâu chực chờ trở mình để lòng ta mãi day dứt.

Nỗi đau có cùng cực rồi cũng sẽ thành dửng dưng, nhớ thương mãi cũng sẽ trở thành kỷ niệm lui về miền ký ức xa xăm. Như định luật của tạo hóa muôn đời, gió vẫn mãi thổi đưa mây bay xa tận chân trời, chúng ta làm sao giữ nổi những hồi ức đã xa. Gặp nhau là duyên nhưng đi được đến nhau đến cuối cuộc đời còn phải nhờ vào chữ phận. Có khi là hữu duyên vô phận, có lúc là hữu phận mảnh duyên nhưng lại quá đỗi vô tình.

Những ngày tháng loay hoay mãi giữa vui buồn, hạnh phúc và đắng cay, những kỷ niệm luôn nhớ và những điều cần phải quên… phải chăng đã đến lúc ta đặt dấu chấm hết cho những dằn vặt và tổn thương không phải chỉ bởi bản thân mình mà còn rất nhiều người khác nữa. Dẫu sao, phải có lúc khép lại quá khứ và thả trôi nó về miền dĩ vãng. Vì đời người vô thường, sống chết vô định, duyên tình đã tận, sao lòng còn ôm mãi vấn vương….

Page KLTTT💜✍🏻

10.0 Awesome
  • 10
  • User Ratings (3 Votes) 6.8
Share.

Leave A Reply

error: Content is protected !!