Tiếng Dương Cầm Trong Đêm Chương 8

0

✍🏻Tác giả: Nguyệt Khải Tuệ

🌹Chương 8: QUÁ TRÌNH THEO ĐUỔI HẠNH PHÚC CHÍNH LÀ HẠNH PHÚC!

Triệu Kiến Quân bật cười, anh trở ngược cánh tay phía cô đang dựa vào, vân vê mấy sợ tóc mai của cô, giọng anh sảng khoái cưng chìu:

“Vậy chúng ta sẽ chuyển nhà qua The Peak nhé. Bên đấy không khí mát mẻ, ít bị ô nhiễm, thông thoáng. Anh đã chuẩn bị trước cho chúng ta rồi. Chỉ là chờ dịp…”

“Em không phải là ý này…” Gia Cát đỏ mặt tía tai…”Kiến Quân, ý nghĩa của ngôi nhà thật ra không cần quá lớn, những thứ trong ngôi nhà đó không nhất thiết phải toàn phải tiện nghi xa hoa, chỉ cần có thể che nắng che mưa, mùa đông đủ ấm, mùa hạ có gió lùa mát mẻ, trong ngôi nhà đó, chúng ta có thể bình yên ngủ trên một chiếc giường, có thể ngửi thấy mùi cơm nóng canh thơm, và còn có thể nghe tiếng khóc tiếng cười của … của … trẻ con”

Triệu Kiến Quân vẫn còn nghệch mặt cúi xuống nhìn cô, anh chưa hiểu chuyện gì, lại không nghe rõ những từ sau cùng, anh sợ cô không vui liền nói:

“Vậy ý em muốn sống ở nơi nào, anh sẽ bảo mấy cậu bạn bên địa ốc tìm giúp chúng ta một căn rộng lớn mà em thích. Tuỳ ý em muốn trang trí bên trong như thế nào anh đều không phản đối.”

Thấy anh như vậy, cô miễn cưỡng kéo bàn tay anh đặt lên bụng mình, nhẹ nhàng nói:

“Ý em là .. là muốn nơi này sẽ lớn to lên…” Gia Cát thật sự ước gì bể bơi ngay bên cạnh để nhảy xuống hạ nhiệt cho khuôn mặt đang nóng rát của mình.

Triệu Kiến Quân im lặng nhìn Gia Cát, vẻ mặt dần có biến hóa, bắt đầu từ bất động chuyển thành ngạc nhiên, giọng anh càng có vẻ ngập ngừng, thậm chí còn nói lấp:

“Hả? Em muốn… muốn…”

“Phải! Em muốn chúng ta có con. Chẳng phải anh vẫn mong muốn để ông ngoại vui vẻ là sớm có chắt đó à?” Gia Cát đúng là không phải thuộc người có tính kiên nhẫn.

Triệu Kiến Quân nghe ra đã hiểu ý cô, hồn như trở lại thân xác, cúi đầu nhìn chằm chằm vào bàn tay mình đang trên bụng cô. Sung sướng tột cùng lấp đầy trong mắt anh, rồi anh lại nhìn vào mắt Gia Cát, ánh mắt tan ra thành nước, lại cuộn trào như biển khơi, như vực thẳm, không lộ liễu mà khắc sâu vào tận đáy mắt, một dục vọng đang ẩn náu chờ đợi, là sự tham lam sâu đậm nhất của một người đàn ông dành cho người phụ nữ:

“Cảm ơn em, bà xã!”

Cô vẫn đỏ mặt

Triệu Kiến Quân thâm tâm từ khi phát sinh quan hệ với Gia Cát, anh cũng đã khao khát đến những đứa trẻ được kết tinh từ tình yêu của hai người. Không ngờ cô hôm nay chủ động ý này, anh hạnh phúc vì có thêm một khẳng định chắc chắn, trái tim cô đã thuộc về anh. Thế nhưng, anh vẫn tham lam muốn cùng Gia Cát có thêm thời gian hưởng thụ cuộc sống thanh xuân chưa phải nhiều vướng bận, hy vọng cô trải qua cuộc sống tuổi trẻ tràn đầy sức sống, anh cũng muốn kéo dài không gian riêng tư của hai người lâu hơn một chút. Cô nhóc tuy một lần vấp chuyện hôn nhân, nhưng so với anh cô nhỏ hơn gần chục tuổi, nhiều không hẳn cũng chẳng phải là ít, sẽ rất thiệt thòi cho cô. Anh muốn cùng cô làm tất cả những chuyện mà người yêu nhau thường làm, giống như là mới biết yêu, anh dành thời gian đưa cô đi xem phim, hoặc dạo phố mua sắm, thay vì lên du thuyền thì ra hồ thiên nga, thay vì lướt moto phân khối lớn thi thoảng anh chở cô bằng xe đạp, để cô có những khoảnh khắc trở về cái thời mới mười tám đôi mươi. Cũng từ những giây phút như thế, anh phát hiện ra, những gì của năm tháng tuổi thơ và thanh xuân, cô nhóc này hoàn toàn mù tịt, ngay cả anh cũng thế.

Dù lúc này kết hôn với anh, chưa thể gọi là quá thì, nhiều cô gái tầm tuổi như cô vẫn tự do bạn bè tụ họp vui chơi, đi phượt, hẹn hò… Trở thành vợ anh đã là một trách nhiệm, sớm thêm vai trò người mẹ của con anh nữa, anh thật lòng muốn nhưng là chưa đành lòng…Và cũng bởi vì muốn cô sau này sẽ trở nên hoàn hảo trong vai trò người mẹ, anh tình nguyện cùng cô lội ngược hành trình tìm về tuổi thơ, tìm lại những trang giấy hồng bị xé vụn chắp lại lành lặn, sẻ chia cùng cô những thăng trầm trong những năm tháng thiếu thời. Anh và cô sẽ tranh cãi với nhau mãi đến khi mặt trời đi ngủ mà vẫn không ngã ngũ.

Từ sâu trong đáy mắt như có pháo hoa nở rộ, anh mỉm cười bấu nhẹ má cô, cảm xúc chí mạng quen thuộc toát ra từ sự quyền rũ của cô. Anh chạm vào cô dịu dàng, nhưng thế nào cũng không kìm lòng được, cúi đầu hôn xuống, nụ hôn mang theo đam mê sâu sắc điên cuồng quyện lấy môi cô,những ngón tay vạch theo đường cong mịn màng ở vai cô “Cát Cát, em thật tuyệt”, Đôi môi của Triệu Kiến Quân mang theo hơi thở mờ ám nồng đậm, lúc khẽ gọi tên cô tiếng nói mê hoặc lòng người, môi lưỡi giao hòa, lại giống như ngọn lửa hừng hực thiêu đốt lẫn nhau, bàn tay rắn rỏi nhưng uyển chuyển bắt đầu vận động. Cô không kiềm được run rẩy và nỉ non. Bởi đêm nay là ý niệm do chính cô khởi lên, nên cô càng buông thả, dịu dàng, chủ động, mê hoặc, càng khiến niềm kiêu hãnh của Triệu Kiến Quân hận không thể hoà tan trong cơ thể cô nên cứ thế lún sâu, càng rung động mãnh liệt, những va chạm giữa nam và nữ rất nhiệt tình, cơ quan kiên cố nhất trên cơ thể người nam, không ngừng tìm kiếm và xâm nhập vào cấm địa mềm mại nhất trên cơ thể người nữ, loại giao hợp giữa cứng rắn và mềm mại này thật tuyệt vời. Là sự hài hòa giữa giống cái và giống đực mà thượng đế ban tặng. Khi nơi sâu nhất trong cơ thể bị tách mở và lấp đầy, chính là thời khắc phụ nữ chân chính cam tâm tình nguyện để đàn ông chinh phục, trong lòng không có bất cứ tạp niệm nào.

Trần Gia Cát là cô gái biết chăm sóc bản thân, cơ thể của cô trắng muốt, mịn màng mềm mại, gần như không tì vết, vì những vết sẹo do phẩu đều được Khánh Thiên xử lý rất thẩm mỹ, lu mờ không dễ nhìn thấy bằng mắt thường. Lại nói cơ thể cô luôn toát ra mùi hương tự nhiên, rất riêng biệt mà cũng rất đặc biệt không giống bất kỳ một loại hương thơm nào bán trên thị trường mỹ phẩm nước hoa.

Từ lúc ở New York, cô được Khánh Thiên tẩm tinh dầu hương mộc thiên nhiên do anh nghiên cứu điều chế riêng cho cô, sau này khi xa nhau, thỉnh thoảng Trần Nghiêm anh gửi đến một hộp quà trong đó là những lọ tinh dầu, nhưng anh giữ ý tứ đựng trong một chiếc lọ có nhãn hiệu rất lạ, chỉ mùi hương là quen thuộc, không nói nhiều lời, cứ thế xem như một món quà từ xa tặng cô với rất nhiều “nhân dịp”.

Triệu Kiến Quân xuất thân từ khoa dược, anh đương nhiên nhạy bén với các loại hương dược liệu, anh ngửi thấy rất rõ ràng mùi hương rất lạ từ trên cơ thể của cô, nhìn các lọ tinh dầu, dầu tắm, dầu gội, dầu mát xa, dầu thơm… Có lẽ anh cảm nhận được điều gì từ những mùi hương đó, nhưng anh im lặng, không gợi ý hỏi chuyện, mà Gia Cát cũng không đề cập đến. Không có ý nghi ngờ, không phải là anh không để tâm thì cho là không quan tâm những chuyện liên quan đến Gia Cát. Anh cũng rất ích kỷ trong tình yêu, rất có tính chiếm hữu mạnh mẽ, nhưng không phải cái gì trong anh đều tuyệt đối, mà với Gia Cát anh càng có sự ngoại lệ, anh nghĩ một góc riêng nhỏ của Gia Cát không làm tổn thương đến tình cảm giữa anh và cô, vậy thì anh không nên đến làm gì. Nhưng hơn cả, anh tôn trọng cô,tin tưởng cô và những người bạn, anh dành cho cô khoảng không gian riêng khi cô cần, để cô được là chính mình.

Một năm FF họp mặt một lần, sau khi kết hôn với Triệu Kiến Quân, Gia Cát lưỡng lự giữa việc tiếp tục nhiệm vụ tại FF, hoặc rút ra khỏi nhóm liền được Triệu Kiến Quân khích lệ ở lại. Đến tham gia họp mặt lần đó Khánh Thiên vẫn vắng mặt, Diệp Trân cũng không đến, họ đều có lý do chính đáng, chỉ có Trần Nghiêm, Hiếu Thông, và Gia Cát cùng các trưởng đại diện mạng lưới FF các nước. Triệu Kiến Quân đưa Gia Cát sang New York, anh tế nhị nói muốn đến thăm những ân nhân của mình ở trụ sở đại diện của MSF.

Lúc Triệu Kiến Quân đến đón cô ra về, vô tình anh nghe được cuộc trò chuyện giữa cô và Trần Nghiêm.

Trần Nghiêm tặng cô một túi quà, cô không cần mở ra xem cũng biết túi quà đó là gì.

Gia Cát: “Trần Nghiêm, chuyện ngày đó, em xin lỗi anh!”

Trần Nghiêm: “Khờ quá! Anh chưa bao giờ trách em. Em sống tốt chứ?”

Gia Cát: “Dạ vâng, rất tốt”

Trần Nghiêm: “Vậy thì anh yên tâm rồi.”

Gia Cát gật đầu, cô có vẻ như lưỡng lự muốn hỏi thêm gì đó nhưng lại thôi

Trần Nghiêm thấy thế mỉm cười lên tiếng:

“Cậu ấy vẫn khoẻ, cuộc sống vẫn tốt. Có thể năm sau cậu ấy sẽ trở lại hoạt động ở FF bình thường như trước”

“Cảm ơn anh. Em mừng cho anh ấy. Nếu có gặp, hãy chuyển lời thăm hỏi của em đến anh ấy.”

“Ừ. Anh sẽ.”

“Chào anh, Kiến Quân đang đợi em”

Gia Cát vừa xoay người, liền nghe Trần Nghiêm gọi lại:

“Hạ Vy!”

“Dạ?” Gia Cát quay lại

“Em hạnh phúc với Henry chứ ?”

Gia Cát đối diện với ánh mắt của Trần Nghiêm, cô nhìn thấy một sự quan tâm chân thành, người đàn ông không phải yêu, không chỉ là tình bạn, hơn cả anh em, với Gia Cát mà nói là như thế, cô luôn có thể trút hết nỗi lòng chẳng chút giấu diếm, nở nụ cười cùng anh, thật thà trả lời:

“Trên đời này, em biết em đã là người được yêu thương nhất trong lòng rất nhiều người, em cảm thấy bản thân em rất may mắn, vì bất kỳ em ở bên cạnh ai trong những người ấy, em đều có thể đón nhận được hạnh phúc thật sự. Em ở bên cạnh Kiến Quân cũng không ngoại lệ”

“Em là đã yêu Henry?”

Gia Cát không dời ánh mắt khỏi Trần Nghiêm:

“Em hiểu chuyện lần đó đã để lại cho anh một dấu hỏi khúc mắc, từ lâu em rất muốn gặp anh để nói một lời xin lỗi. Lúc gọi cho anh, em rất hoang mang lo sợ, vì ngay tại thời điểm đó em luôn tự cho rằng em đang lợi dụng tình cảm của anh ấy để mưu tính chuyện riêng cho mình. Em những tưởng sự việc sẽ không quá phức tạp, nào ngờ Kiến Quân tuyên bố với báo chí truyền thông sẽ kết hôn với em. Em cảm thấy mình trở nên rất xấu xa hèn mọn, em sợ rằng sẽ vì em mà Kiến Quân gặp phải điều bất trắc, thanh danh còn bị bôi đen bởi quá khứ của em, nên em đã gọi cuộc điện thoại đó cho anh.”

“Rồi sau đó? Có phải Henry ép em kết hôn với anh ta?”

Gia Cát có chút ngập ngừng, cô không muốn nhắc lại sự việc hiểu lầm của Kiến Quân dẫn đến hành động thô lỗ của anh. Bởi cho đến cuối cùng cô có mình đầy thương tích thì không phải là lỗi của Kiến Quân, có gợi lại cũng khiến Trần Nghiêm thêm đau lòng. Hơn nữa, kể từ sau lần đó Kiến Quân đối với cô nâng niu chìu chuộng như báu vật, cô quyết định quý trọng người trước mắt, cô cũng muốn thử một lần nữa nắm bắt hạnh phúc cho mình, nếu không nhất định sẽ hối hận.

“Đúng vậy, khi biết em muốn bỏ đi, anh ấy rất tức giận, anh ấy không đồng ý để em rời khỏi anh ấy và buộc em phải kết hôn.”

“Nếu là thế thì làm sao gọi là hạnh phúc?”

Gia Cát nhìn Trần Nghiêm, đọc thấu sự lo lắng của anh mà sinh ra cảm động vô biên:

“Hạnh phúc, em không biết phải định nghĩa thế nào là đúng nhất, nhưng mỗi ngày trôi qua, trước và sau khi kết hôn với Kiến Quân, anh ấy chưa bao giờ khiến em phải thất vọng. Anh ấy dung túng cho những lỗi lầm của em, vẫn bao dung yêu thương, chăm sóc và bảo vệ cho em từng chút từng chút một. Dần dần em phát hiện ra bản thân em cũng đã yêu anh ấy từ lúc nào không hay biết. Ban đầu em không dám thừa nhận, là em luôn lo sợ nếu mình phát sinh tình cảm với anh ấy, điều đó sẽ gây ra hậu quả tệ hại thế nào cho anh ấy và danh tiếng của cả hai tập đoàn. Nhưng anh ấy nhất định không từ bỏ em, dù rằng lời đau lòng em nói sẽ không bao giờ hết yêu và thôi nhớ đến anh Khánh Thiên, anh ấy cũng chấp nhận. Dù rất nhiều lần trong những giấc mơ em đều hốt hoảng gọi tên anh Khánh Thiên, anh ấy vẫn không tính toán so đo. Con người trước sau cũng không đấu lại được với thời gian, trái tim con người không phải sắt đá, em không thể nhìn thấy những gì anh ấy đã làm cho em, đối xử với em mà không động lòng. Em biết từ bỏ anh Khánh Thiên là nuối tiếc lớn nhất của cuộc đời em, nhưng bây giờ em cảm thấy em rất yêu Kiến Quân, không muốn rời xa anh ấy, em muốn đi trọn cuộc đời còn lại của mình cùng anh ấy, em đã mãn nguyện, thế nên đến cuối cùng em hiểu được rằng, quá trình theo đuổi hạnh phúc vốn chính là hạnh phúc, chẳng qua ngay lúc đó bản thân mình không biết mà thôi.”

Ánh mắt Trần Nghiêm bình lặng giống như hồ nước sâu mênh mông, mím môi nhẹ nhàng gật đầu:

“Chỉ cần em bình yên, anh đã an lòng. Hạ Vy, em đã trưởng thành hơn rất nhiều.”

“Chuyện đó… anh luôn tặng một món quà không thay đổi, sao lại thế ạ?”

“Henry nói là em rất hay bị cảm lạnh, trước đây Khành Thiên nói em cũng bị dị ứng với nhiều mùi hương. Loại tinh dầu này giữ ấm cho thân nhiệt rất tốt, mùi hương phù hợp không gây dị ứng cho em. Không bán rộng rãi trên thị trường, anh là tiện tay mua giúp em thôi” – Trần Nghiêm vẫn giữ sự bình thản, thanh âm trầm thấp,tốc độ thong thả, nghe qua giống như là thuận miệng nói lời tuỳ ý, trong đôi mắt màu biển giấu cảm xúc phong phú và bí ẩn hơn bên dưới có một sự lưu luyến vừa thoáng qua.

Gia Cát chuyên chú lắng nghe, cô ngưng mắt dịu dàng nhìn Trần Nghiêm, nếu thật sự trên cao kia có Thượng Đế thì cô sẽ nhìn anh thành một thiên sứ hoàn mỹ, tuyệt đẹp giống như một làn gió hiền hoà không dấu vết . Nhưng mà, cô nhanh chóng cất giữ trong lòng mọi cảm xúc liên quan đến người đàn ông trước mặt, kể cả người đàn ông không ra mặt có sự kết nối mật thiết với anh, ngay cả ánh mắt cũng không quá lộ liễu mảy may. Cô như đùa lại như lời thân thiết:

“Em đúng là giỏi gây phiền toái cho các anh”

Với tình cảm tốt đẹp như vậy, sâu sắc như vậy, có cảm kích rơi nước mắt cũng là không bao giờ đủ.

Bên ngoài cánh cửa phòng hội nghị, Triệu Kiến Quân, gương mặt anh vì kích động mà run rẩy, trong lòng cũng muôn vàn xúc cảm khi những lời ruột gan Gia Cát bộc bạch với Trần Nghiêm. Không phải anh chưa từng nghe lời thẳng thắn Gia Cát thừa nhận yêu anh. Nhưng cảm xúc khi nghe từ miệng cô nói với người khác rằng cô đã yêu anh, niềm hạnh phúc muốn nổ tung không thể kìm nén….

Và cũng từ hôm đó, suy nghĩ có chút lăn tăn về những lọ tinh dầu đặc biệt riêng biệt kia không còn nữa, mà thay vào đó là sự cảm kích triệt để đối với Anthony và Blanc, họ đã rất âm thầm, rất tinh tế, tất nhiên cả tâm tư tình cảm kín kẽ, giúp anh điều trị chứng hư hàn của Gia Cát.

Có câu nói “hương thơm dịu dàng là phần mộ của anh hùng, loại hấp dẫn này quả thật có thể khiến anh hùng nhụt chí”

Trong căn phòng ngủ ấm cúng lại tràn ngập hương thanh khiết, rất riêng biệt lại say lòng người. Trên chiếc giường rộng lớn êm ái, không ngừng phát ra tiếng rên rỉ cùng thở gấp tinh tế ấy khuấy động lòng người, cơ bắp người đàn ông chặt chẽ, hai chân thon dài khỏe khoắn, mỗi đường cong trên cơ thể đều kiêu ngạo thể hiện khát khao dục vọng, anh như một con báo hoa điên cuồng chuyển động trên người cô, ánh mắt đã sớm bị ham muốn nhuốm đỏ ngầu, vẻ mặt cũng bởi vì khoái cảm cực hạn mà có phần dữ tợn, tiếng thở gấp kiều mị cùng tiếng gầm phát tiết dục vọng phát ra thật lâu không ngừng nghỉ.

‘Cát Cát, khế ước hôn nhân anh vội vàng là để khoá cuộc đời em lại bên cạnh anh, nhưng anh vẫn phải cùng em trải nghiệm chuyện yêu đương trước đã, em thực ra vẫn là đứa trẻ rất dễ được thoả mãn, chỉ cần cho em một chút vui vẻ, em liền sẽ quên ngay ưu thương chồng chất, tựa như giờ phút này, em giống như đã quên mất giây trước đang cùng anh nói chuyện gì. Hoặc ngày mai em có lẽ chưa thể nhớ lại chuyện mong muốn ngôi nhà chúng ta sẽ lớn hơn. Thế nên,…’

Đàn ông lấy vợ bằng tuổi đã tự cho mình là lớn hơn, nhỉnh hơn đôi ba tuổi lập tức tự khẳng định ‘tôi hơn cô ấy cái đầu”, mà khoảng cách cả chục tuổi thế này thì vĩnh viễn phụ nữ cứ là “trẻ con” trong mắt họ sao? Xem ra vấn đề này cần phải có thời gian thảo luận lại mới được.

Gương mặt anh tuấn của Triệu Kiến Quân vùi vào nơi đẫy đà của Gia Cát, trong miệng khàn khàn vì thở dốc mơ hồ vì sung sướng mà khẽ lặp đi lặp lại tên cô cùng câu nói: “Cát Cát , cảm ơn em đã bước vào cuộc đời của anh…”

Gia Cát cầm hộp thuốc tránh thai trong tay, cô mỉm cười ngọt ngào rồi buông lỏng, hộp thuốc rơi nhanh vào thùng rác.

Chỉ là cô vẫn còn non kém, người nào đấy vẫn còn có lòng riêng nên ‘bà dì’ vẫn đều đặn hỏi thăm cô mỗi tháng.

.***

Thời gian ba tháng thử việc thoắt trôi qua nhanh.

Văn phòng tổng giám đốc của tập đoàn Thiên Ân.

Cẩm Hà mặc áo sơ mi và váy công sở bó sát, buộc tóc đuôi gà, trang điểm không đậm, đôi môi phớt hồng mềm mại, bầu ngực căng tròn. Vừa bước vào quan sát xung quanh vài phút liền cất giọng: “Cậu oách thật đấy, người ta thường cho rằng ông trời rất công bằng, mỗi người đều có cách sống riêng, người có gia thế xuất sắc, người có năng lực xuất sắc, nhưng xem ra cậu chiếm lợi cả hai, không khiến người người ghen tị cũng khó.”

Trần Gia Cát đảo mắt nhìn Cẩm Hà, rồi tựa người vào thành ghế, không tiếp tục xem các bản kết quả báo cáo.

“Ngồi đi”

“Mặt trời… Trợ lý Trần, tại sao rút tôi ra khỏi bộ phận tiêu thụ?”

Trần Gia Cát cầm cốc uống một ngụm trà, từ tốn mở miệng:

“Cậu cho rằng vì sao?”

“Cậu cho người theo dõi mình à?”

“Thành tích kinh doanh cá nhân của bộ phận tiêu thụ, quy trình chung mình đã thuộc nằm lòng khi còn chưa bước chân vào đại học, không phải sở trường của cậu tại sao còn khăng khăng sống chết muốn leo cao?”

Cẩm Hà cảm thấy mình đang phạm phải sai lầm nghiêm trọng, nhưng đã đến bước này không thể rút lui:

“Cậu đang công tư không phân minh rồi đấy! Người thấp cổ bé họng từng bước leo cao, một khi có cơ hội lên trời sẽ không ngừng phấn đấu đến cùng.”

Gia Cát cười nhạt:

“Tại sao lại rời khỏi công ty cũ?”

Cẩm Hà tỏ vẻ dửng dưng:

“Tớ đang ngay gần mặt nước mà không biết vớt ánh trăng?(*) Sao nào, cậu đang không tin tưởng tớ hay không có niềm tin với phương diện của chính bản thân?” Cẩm Hà nửa đùa nửa thật.

(*) có ý là không biết nắm bắt cơ hội.

Gia Cát biết Cẩm Hà trước nay có suy nghĩ không an phận, nhưng cô luôn dự cảm được lần này mục đích vẫn là vì Thành Vũ, tuy rằng cô chưa truy tìm được tận gốc nguyên nhân. Tình huống này khá chật vật, có những việc can thiệp quá sâu thì chỉ tạo ra hiệu quả trái ngược, trước sau không thể bất nhất, công việc và tình cảm cần phải phân tuyến ngay từ lúc ban đầu.

“Mình không hy vọng cậu trở thành người làm đá kê chân của kẻ khác, hơn nữa còn làm một cách cam tâm tình nguyện.”

“Cậu suy nghĩ nhiều quá rồi, cậu cũng biết Thành Vũ nhất kiến chung tình với Gia Khương. Đôi khi thật dễ dàng để lừa dối chính mình hơn là phải đối mặt với sự thật trần truồng. Có điều con người không thể mãi cố tình né tránh hiện thực, cuộc sống sẽ ra sức hướng dẫn người ta học cách đối diện. Tớ đã tự lừa dối bản thân mình lâu quá rồi, đã đến lúc nên bận tâm với bản thân trong cuộc hành trình của cuộc đời mình thôi. Con người chỉ có một cuộc đời, nếu cứ do dự, hai mươi lăm năm nữa tớ cũng chẳng thể thoát cái kén này, chuyện tương lai chẳng ai biết trước, có cơ hội thì cứ nắm bắt thôi. Phụ nữ nên có sự nghiệp của riêng mình, là cậu năm xưa dạy tớ đấy.”

Gia Cát trầm lặng rất lâu vẫn chưa lên tiếng.

“Tình yêu không có sự trung hòa, nó sẽ phá hủy, hoặc nó sẽ cứu rỗi.

Nó là sự sống, nếu nó không là cái chết.

Là vành nôi và cũng là quan tài.

Là rung động trái tim ngân lên hai tiếng có – không cùng một lúc.” (Những người khốn khổ’ – Victor Hugo.)

Sắc mặt Cẩm Hà mất tự nhiên trong giây lát, nhưng chỉ thoáng qua rất nhanh:

“Mặt trời mùa hè, cậu còn nhớ đúng không, tình yêu không phải là thứ duy nhất trong cuộc sống, nên bây giờ tớ đang áp dụng câu nói đó, đưa tình yêu của cuộc đời mình vào quan tài, bởi vì nó đã chết”

Đợi Cẩm Hà nói xong, Gia Cát cười cười, cũng không rõ biểu tình lên mặt:

“Gia Khương gọi cho mình, cậu ấy nói mình nên chiếu cố cậu một chút, quy mô hoạt động tập đoàn Thiên Ân cậu cũng đã xem qua, vậy cậu cảm thấy phương diện nào của bản thân vượt trội nhất trong ngành này?”

“Cậu không học Y, cũng chẳng liên quan chút gì đến ngành Dược, vậy mà vẫn có thể leo lên chức trợ lý cấp cao của chủ tịch và tổng giám đốc, lại kiêm cả tổng giám dự án phân phối khu vực Châu Á, mình ngưỡng phục nhưng không tham vọng chen chân, có điều rất muốn theo cậu học hỏi, kỹ thuật nào để nhanh tiến thân nhất.” Cẩm Hà có vẻ rất hứng thú, cũng rất thẳng thắn không kiêng dè.

“Cẩm Hà, quỹ tích cuộc sống của mỗi người không giống nhau, muốn nhận được một thứ gì đó, chúng ta phải trả công xứng đáng cho thứ đấy, đó là đạo lý bất biến ở đời, muốn có kỹ thuật cao, hay tính lĩnh ngộ cao, phải tự mình rèn giũa, người khác không dạy nổi đâu.”

Cẩm Hà cười khanh khách:

“Cậu quả nhiên rất có chừng mực, mà chừng mực là thứ khó nắm bắt nhất trong quan hệ nhân tế. Vậy đi, nếu cậu đã chiếu cố, thì để tớ ở vị trí nào đó trong tổ quản lý dự án của cậu, tớ nghĩ với khả năng của mình, trách nhiệm này phù hợp nhất, không dễ gây sai sót liên quan đến nghiệp vụ chuyên ngành, hơn nữa còn có cậu nhắc nhở.”

Gia Cát ngẫm nghĩ một lúc, cô tựa vào bàn làm việc, dáng vẻ rất tự nhiên, thoải mái, nhưng sâu trong mắt cô dường như ẩn chứa một vẻ khó tin nào đó mà đối phương không dễ dàng nhận ra được.

“Được, mình sẽ trao đổi với tổng giám đốc, sẽ sớm thông báo cho cậu”

Trong cuộc đời, mỗi con người đều đứng trước vô số sự lựa chọn, ở khoảnh khắc đấu tranh và thỏa hiệp liên tục thay thế nhau, đến cuối cùng vẫn phải đưa ra một quyết định, không có cách nào quay đầu, mà chỉ có thể đi tiếp, tiến thẳng về phía trước, dù có lẽ sự lựa chọn hôm nay sẽ gây ra cơn giông bão trong tương lai.

Năm tháng phí hoài cũng là một phần không thể thiếu trong hành trang của tuổi trẻ.

***

“Em gái, ở đây”

“Hả? Sao anh lại đến đây?”

“Đón em”

“…” Cô nhìn anh ta đi khập khiểng, chân trái không được bình thương cho lắm.

“Đừng có đứng đờ đẫn ra như thế, nói đến cùng tôi vai vế vẫn là anh trai của em, em về đây, tôi không để mắt đến há chẳng phải tự bêu xấu mình sao? Đi thôi”

“Ồ ..À…” Cô ậm ự xong miễn cưỡng theo “anh trai” ra khỏi cổng sân bay thì tài xế đã đỗ xe tới.

Vừa thắt dây an toàn, cô đã nghe anh hỏi:

“Khi nào thì đi Thánh viện?”

“Sáng mai, bây giờ anh đưa tôi ra thăm mộ ba rồi về nhà”

“Ừ”

Sau khi viếng mộ xong cả hai xuống núi và đi về nhà.

Căn biệt thự Trần Thế xây dựng theo kiến trúc cũ, đâu đâu cũng có vết tích của thời gian, trên tường ở phòng khách là những bức ảnh gia tộc từ thời phong kiến đến thời đại tự do độc lập, cả năm tháng huy hoàng.

Khi cô tắm gội rồi xuống lầu thì đã đến giờ cơm tối, định bụng sẽ ra ngoài dạo phố rồi ăn luôn, cô cũng không ngờ người đàn ông không bao giờ thân thiện với cô lại vào bếp nấu ăn. Cô đứng ngây ngốc nhìn anh ta không chớp mắt.

Anh ta dường như cảm nhận được có tia lazer đang chiếu sau lưng liền xoay người lườm cô một cái: “Lại sao thế hả?”

Cô bất giác buồn cười: “Thành Vũ, anh khiến tôi thật sự ngạc nhiên”

Thành Vũ nghe thế cũng không nói gì quay lại tiếp tục việc nấu nướng.

Đúng! Từ lúc cô bước chân vào gia tộc Trần Thế làm con nuôi cho đến khi trở thành con ruột, cô chưa từng bắt gặp dù vô tình, hình ảnh “nội trợ” của anh ta, ngay cả Gia Khương có ốm nặng thì anh cũng chưa từng vào bếp đun cháo hay chạy lăng xăng mua thức ăn cho cô ấy. Chuyện thế này nói ra cũng kinh thiên động địa lắm đây.

Rất nhanh sau đó, một bàn thức ăn được bày ra, canh chua cá dứa, thịt bò xào cần tây, cá dứa kho tộ, và dĩa rau dưa.

“Ăn cơm thôi”

“Vâng”

Mặc dù ngồi khoang hạng thương gia nhưng cô vẫn không nuốt trôi suất ăn trên máy bay, nhịn đói từ trưa, hơn nữa bất ngờ chứng kiến Thành Vũ vào bếp nấu cơm có chút kích thích tâm trạng, cô chẳng những nhiệt tình ăn uống mà ăn như hổ đói, voi cuốn lá mía nữa là đằng khác.

Thành Vũ nhìn cô ăn không thể không cảm thán mà thốt lên:

“Trần Gia Cát”

“Hả?” Làm sao mà trịnh trọng gọi cả tên họ thế kia chứ.

“Tôi nấu rất nhiều, em cứ từ từ mà ăn”

“Không vừa mắt anh à?”

“Nhìn em ăn không khác gì mới từ châu Phi đang gặp nạn đói trở về”

Gia Cát mặc kệ anh ta nói gì, vẫn không cần giữ hình ảnh trước người đàn ông này.

Thành Vũ dùng bữa rất ít rất nhanh, anh ta không vội rời khỏi bàn ăn. Với lấy gói thuốc lá, khách sáo hỏi:

“Có phiền không?”

“Tự nhiên”

Thỉnh thoảng ánh mắt của cô và anh ta giao nhau, cô có chút chết lặng, người đàn ông này, giống như xa lạ tới cực điểm, nhưng bình thản nhìn sâu vào mắt anh ta lại nhận thấy một tia thân thiết.

Bàn ăn hình bầu dục dài rộng, hệ thống hút khói mới lắp đặt sau này khá tốt, thế nên khi khói thuốc nhả ra, không kịp tạo hình thù đã tan nhanh và bị hút ra khỏi phòng ăn. Người anh ta hơi ngả ra dựa vào ghế, ánh mắt anh ta vẫn chăm chú về phía Gia Cát, sóng mắt dần dần mờ nhạt, mông lung…

Bánh xe ma sát qua hàng rào, mui xe đập mạnh trên mặt đất, chiếc xe sau khi lật hai vòng chênh vênh nơi dốc núi, tiếng thuỷ tinh vỡ vụn, xăng đã rò rỉ, Thành Vũ bị kẹt ở cửa kính xe chưa ra được. Gia Cát không ngờ rằng chính mình sẽ tận mắt nhìn thấy cảnh tượng này, cô tưởng tượng anh ta có thể chết khi chiếc xe rơi xuống núi và bốc cháy, tín hiệu nguy hiểm vang lên trong đầu óc lại không sinh ra được xúc động, nhưng cũng không thể hạ xuống nhẫn tâm. Cô lao nhanh đến cầm cửa xe bị kẹt cứng, dùng hết toàn lực để mở ra, tận hết sức có thể kéo anh ta ra ngoài, thuỷ tinh sắt bén chấn một lực không nhẹ vào chân anh ta, máu tuôn đầm đìa một mảng chiếc quần màu xám.

Khi Gia Cát đã hoàn toàn kéo được Thành Vũ rời khỏi chiếc xe thì vừa lúc nó theo lực đẩy lăn xuống triền núi, một tiếng nổ đinh tai nhức óc vang lên, khói đen nồng đậm đầy trời, chiếc xe bị thiêu đốt. Cô ngã người thở hổn hển, cảm giác thân thể nhẹ tênh, lại như có cảm giác chính mình vừa thoát khỏi ranh giới sống và chết.

Cô nâng đầu Thành Vũ đặt lên cánh tay mình bởi anh ta đang hô hấp rất nặng nề, máu trên đầu tí tách chảy xuống, nghe được Thành Vũ trong nháy mắt nhìn thấy cô, thanh âm suy yếu:

“Tại sao? Cô…”

Gia Cát lục điện thoại trong túi áo khoát, định nhấn nút gọi thì bị một bàn tay của Thành Vũ vừa máu vừa đất cát yếu ớt chặn lại:

“Đừng…đừng gọi cảnh sát”

Gia Cát khựng lại một lúc thì có chút dao động nhưng không biểu hiện trên khuôn mặt, gắt gao nhìn vào đôi mắt anh ta, sau đó nói nhỏ:

“Tôi gọi cho bạn tôi”

Ý thức của anh ta dần mơ hồ, tay chân từ từ mất đi sức lực, tiếng động dưới núi càng ngày càng xa.

“Thành Vũ, anh mau thay bộ đồ sạch sẽ này, một giờ nữa sẽ có người đưa anh rời khỏi đây, tôi đã sắp xếp để anh có thể an toàn về nước. Anh cầm hộ chiếu, thuốc kháng viêm và hạ sốt tạm thời, về đến thì vào viện ngay tránh nhiễm trùng nặng, giữ cái thẻ ATM này để phòng thân…”

Vết thương ở đùi trái sưng tấy hành sốt khiến Thành Vũ đau đến toát mồ hôi đầm đìa, anh ta không nhìn cô, đau đớn khiến cho hơi thở của anh ta hỗn loạn, anh nói, gằn từng chữ từng chữ:

“Có chết tôi cũng không cần cô thương hại”

Gia Cát cố tình mỉa mai: “Có muốn hối lộ tử thần dắt anh đi cũng khó, bởi kẻ thủ ác gây hoạ thường sống dai lắm”

Đúng là chọc tức hiểm hóc, Thành Vũ dùng sức hất mạnh tay Gia Cát đẩy ra, những thứ cô cầm đưa cho anh ta văng mỗi thứ một nơi, anh gầm lên: “Mặc kệ tôi”

“Chát”

Bị giáng một bạt tai bất ngờ, Thành Vũ vừa đau vừa cảm thấy xấu hổ mà tức giận, hai mắt anh trừng trừng nảy lửa nhìn cô.

Gia Cát nói như hét:

“Anh điên đủ chưa hả? Nếu có thể tôi trăm ngàn lần muốn anh chết tan xác khỏi thế giới này lâu rồi. Nhưng tôi muốn anh phải sống, cái mạng này của anh là đang nợ của ba tôi, nên tôi không để anh chết dễ dàng như thế được”

Quát xong cô cúi xuống lấy thuốc sát trùng vết thương dài tầm 5cm do mảnh thuỷ tinh cửa xe bể cắt sâu vào đầu gối chân của anh ta đang vừa sưng vừa rỉ máu.

Giọng Thành Vũ vẫn lạnh lùng:

“Cô là ngây thơ hay cố tình không hiểu chuyện? Cô nghĩ tôi về nước bà ta sẽ bỏ qua cho tôi sao? Chủ tịch Trương sẽ tiếp tục tin tưởng tôi sao? Gia Khương sẽ tha thứ cho tôi sao? Tôi đã mất tất cả, cái mạng này còn đáng giá ư? Tôi có lỗi với ba, đúng, tôi chỉ là đứa con nuôi, nhưng tôi toàn tâm toàn trí cho sự nghiệp của ba, tại sao? Tại sao ngay cả với cô, một chút công bằng ông cũng không dành cho tôi? Tôi không cần cô cứu tôi, tôi còn sống ngày nào nhất định sẽ liều chết với bọn họ, cả cô nữa”

Nói xong Thành Vũ rút chân lại đứng phắt dậy nhưng thiếu chút nữa ngã xuống, Gia Cát vội đỡ lấy anh ta.

Chạm ngay ánh mắt dữ dằn của Gia Cát: “Có tin là tôi đập gãy chân còn lại của anh luôn không hả?”

Anh ta cúi đầu nhìn cái chân đang bị thương, không lên tiếng cũng không từ chối nữa.

Gia Cát cười nhạt, thầm nghĩ con người đều có bản năng sinh tồn của động vật, tự phải biết tìm đường sống trong chỗ chết, lúc rơi xuống vực thẳm, lúc cùng đường, ngược lại sẽ kích thích ra ý chí chiến đấu mạnh mẽ.

“Một người đàn ông luôn nắm trong tay lý trí cùng mưu lược, có dã tâm lớn, sẽ không cam lòng tuỳ tiện để sinh mạng của mình trên thế gian này biến mất dễ dàng như vậy đâu. Làm người thừa kế có lúc phải nghe theo số phận, không thể muốn là có thể vứt bỏ. Anh chẳng phải luôn dụng tâm đoạt lại cho bằng được số tài sản của ba trong tay tôi về cho Gia Khương à? Được, tôi chờ anh khôi phục bản lĩnh, điều kiện tiên quyết là anh phải sống”

“Cô đang khích tướng tôi?”

Gia Cát không thèm liếc anh ta, giọng bình tĩnh không trả lời mà nói, hai tay cô vẫn linh hoạt bôi thuốc rồi băng bó lại vết thương cho anh ta:

“Chủ tịch Trương sẽ hiểu anh vì bất đắc dĩ, còn có Gia Khương sẽ không bỏ rơi anh. Chuyện của anh và bà ta, tôi chưa nói gì với họ, anh cố gắng trân trọng mạng sống của mình, đừng phụ lòng ba đã nuôi dưỡng anh, còn là vì …Cẩm Hà nữa”

“Tôi có nghe nhầm không vậy?”

Gia Cát thở dài mấy hơi:

“Tôi không phải là đối tốt với anh đâu, tôi thà rằng chúng ta hận thù cũng không muốn thấy anh cứ thế mà chết đi, sau này gặp ba tôi không biết phải trả lời thế nào thôi”

Thành Vũ nhìn vết thương đã được sát khuẩn, bôi thuốc băng bó cẩn thận nên cơn đau giảm đi rất nhiều, anh ta nhìn Gia Cát, nghe những lời cô nói, ánh mắt của cô bình tĩnh không có một tia cảm tình, giống như cô đang nói về chuyện của người khác vậy, cuối cùng anh cũng hiểu vì sao trông cô chẳng có lấy một chút lực sát thương, lại có khả năng ăn mòn lòng người ta đến thế.

Sống gần ba mươi năm, cuộc đời anh đến bây giờ đã làm sai rất nhiều việc, trước đây anh không tin vào vận mệnh, cố gắng thoát khỏi cái bóng khổng lồ của cha nuôi, cho rằng tất cả đều có thể nắm vững, có thể tranh giành, ngông cuồng tự đại đến mức nực cười. Trải qua một phen sống chết. Thực tế luôn tàn nhẫn, chứng kiến bị chính người mình tận lực trung thành, dốc sức hy sinh, lại nhẫn tâm hạ thủ không lưu tình. Cuộc sống này quả thật quá hoang đường, người cứu anh lại chính là người anh từng không một giây trắc ẩn mà ra tay độc ác với cô. Khi chân tướng bị vạch trần ở trước mặt thì bất kỳ ngôn từ nào cũng đều trở nên vô nghĩa, anh mới biết có những gì là mỏng manh, đã không có cách nào bù đắp, anh cho rằng không có cách nào quay lại được. Nhưng hiện tại thế này, anh đã hiểu, vì sao mình lại thương tâm đến thế, suy nghĩ này càng khiến anh rơi sâu vào tuyệt vọng.

“Còn … cô sẽ thế nào, Triệu Kiến Quân có biết cô giúp tôi?” Tâm tình Thành Vũ nhất thời bị xáo trộn, chỉ là nội tâm trăm mối cảm xúc ngổn ngang.

Gia Cát nhìn anh ta một cái, trong mắt của anh ta có đau, có hối hận, tràn đầy tang thương, cô cũng không nỡ nói lời châm chọc nữa:

“Đừng lo cho tôi, Kiến Quân sẽ không để tôi xảy ra chuyện”

Gia Cát cảm thấy quyết định của cô hơi liều lĩnh, nhưng cô không nghĩ ngợi được nhiều, mặc kệ ân oán bao nhiêu, thời khắc này cũng không còn quan trọng nữa. Sinh mệnh vô thường, sinh ly tử biệt trong chớp mắt. Thành Vũ dù có lỗi, nhưng suy cho cùng thì sai lầm anh ta không hoàn toàn xuất phát từ dã tâm. Cô không thuyết phục được bản thân bỏ mặc anh ta bị truy sát, sống chết nơi đất khách quê người. Cô biết con người Thành Vũ kiêu ngạo, không dễ gì đón nhận “cành ôliu”(*) cô đưa ra, thế nên cô mới dùng cách khích anh ta. Lần này vì cứu anh ta mà cô đã phải tìm Khánh Thiên, cũng từ đây Gia Cát đã biết thêm chân tướng vụ tai nạn trong nước năm đó. Thành Vũ tìm người gây tai nạn cho cô, đồng thời cô còn biết được bản thân thoát chết khỏi vụ tai nạn ngày mà tập đoàn Đường Viễn sụp đổ, người cứu cô lúc đó là Khánh Thiên.

*Chính sách “cành ô liu” là chính sách hòa bình do cựu tổng thống F.Kenedy đưa ra.

“Thành Vũ, thế giới này rất rộng lớn, không có gì là không thể làm, rất nhiều người không được hạnh phúc, rất nhiều người sống mãi khổ sở, nhưng điều đó không phải hoàn toàn nguyên do từ bản thân họ, có thể là họ đã làm sai, nhưng chẳng có ai là chưa bao giờ làm sai bất cứ việc gì. Anh cũng vậy, chỉ là trong vô số sự lựa chọn lúc đó anh đã chọn sai. Sinh mạng chỉ có một lần, con người chúng ta rất quý giá. Không ai có tư cách cướp đoạt quyền sống của người khác, tôi rất thất vọng khi thấy anh phụ lòng tin yêu của ba, nhưng tôi không tuyệt vọng với anh. Nghe lời tôi, về nước đi.”

Đến lúc phải tiễn biệt, Thành Vũ không dằn lòng hỏi một câu:

“Em còn hận tôi không?”

Những chuyện đau lòng, những nỗi thống hận đã dần dần vơi bớt.

Gia Cát cắn cắn khóe môi, khó khăn nói ra: “Từ lúc gặp được ba, tôi vẫn luôn nghĩ anh là anh trai của tôi”

Thành Vũ chấn động, ngẩng ra, trong tim nặng nề đau nhức, anh từ từ đưa tay giữ lấy hai cánh tay của cô, đem cô ôm vào trong ngực, run giọng cất tiếng:

“Em gái, xin lỗi, thật xin lỗi.”

Cô âm thầm thở ra một hơi, đáp lại anh ta một cái ôm siết mạnh: “Không còn sớm nữa. Nhớ phải cẩn thận, bình phục rồi thì về công ty tìm Gia Khương!”

“Em cũng vậy, đừng cậy mình miệng lưỡi lanh lợi. Ở đất khách một thân một mình, gặp chuyện phải lo cho bản thân mình trước có biết không?”

“Tôi biết rồi”

Sau khi mọi việc được sắp xếp ổn thoả, được sự hỗ trợ của mạng lưới FF, Thành Vũ thoát khỏi sự truy sát của những tay sát thủ và về nước an toàn. Anh ta xuất hiện ở tập đoàn Đại Dương Xanh khi các thương tích đã lành lặn, sức khoẻ bình phục, chỉ là vết thương ở chân đã sâu vào gân lại nhiễm trùng nặng, đùi trái bị tàn tật suốt đời. Trong sự vui mừng xúc động của Gia Khương, với bà Ngọc Hương khi nhìn thấy Thành Vũ thì chấn động đến tái mặt, tưởng như nhìn thấy âm hồn chưa tan. Thành Vũ còn sống, vậy cái xác là của ai?

Lưu Ngọc Hương là người phụ nữ lõi đời khôn khéo, sẵn có ánh mắt mưu lược, cũng có thủ đoạn tàn nhẫn. Tuổi càng lớn, ngược lại càng thêm lắng đọng sức quyến rũ thành thục, lại càng thêm tham vọng vô chừng.

Nền móng sản nghiệp của Trần Thế trong nước vẫn là đóng tàu thuyền. Ông Trương Đức Kiên sắp xếp cho Thành Vũ về xí nghiệp đóng tàu của gia tộc Trần Thế tại thành phố biển NT, quản lý mảng dây chuyền lắp ráp thi công hoàn chỉnh. Không cần hỏi, Thành Vũ cũng biết ý này là của Gia Cát, cô không muốn anh ta ở lại tập đoàn Đại Dương Xanh, giảm thiểu sự lo sợ nghi ngờ của bà Ngọc Hương đối với anh mà gây nguy hiểm cho anh. Với thế lực hiện thời của bà ta, chưa đủ để có thể giết người ở Trần Thế một cách thần không hay quỷ không biết.

Bầu trời phương Nam trong vắt.

Gia Cát đứng ngoài ban công, toàn thành phố lung linh rực rỡ ánh đèn, không gian về khuya đường phố bên dưới không một bóng người, tiếng gió nhẹ thổi qua, tiếng cây cối xào xạc, tất cả như tạo nên một thứ âm thanh riêng biệt của màn đêm. Hai tay cô đút vào túi áo khoát mỏng, hướng ánh mắt về phía chân trời xa, đôi mắt cô đẹp, ánh mắt ma mị làm mê hoặc lòng người nhưng sao lại đượm buồn đến thê lương, cô đơn, lạnh lẽo đến thế?

Thành Vũ đứng cách cô tầm một thướt, nơi ánh trăng giao nhau với bóng tối, áo sơ mi trắng tuỳ ý xắn tay, hình dáng thon dài lười biếng tựa sát tường đá, ngón giữa đang kẹp một điếu thuốc khói lượn lờ vòng quanh, thong thả kéo dài.. Thành Vũ cứ mải miết nhìn Gia Cát, anh muốn biết ánh mắt ấy đang nghĩ gì, nhưng trong mảng tối cô tịch như thế này anh thật sự không thể nhìn thấy được. Chẳng phải mọi người nói cô mất đi một phần trí nhớ, khoa học gọi là mất trí nhớ có lựa chọn. Có thể hiểu là đại não của con người có một chức năng lựa chọn tránh né, có người sau khi xảy ra chuyện quá đau thương sẽ lựa chọn quên đi một số chuyện trong quá khứ, cảm thấy khoảng thời gian đó quá đau khổ đối với cô, cô không muốn nhớ, nên lựa chọn lãng quên? Là bởi vì đau lòng muốn chết nên buông thả quá khứ, hay là muốn dùng phương thức này quên đi đau đớn? Anh thầm nghĩ: con người phải chịu đựng được nỗi đau, đau hơn nữa cũng phải chịu, chính bởi còn suy nghĩ được như thế nên mới biết đau, nếu không đau thì là không tồn tại.

Khói thuốc lãng du trong bóng đêm, lướt ngang qua gương mặt Gia Cát rồi tan vào không gian, cô quay mặt nhìn sang mắt Thành Vũ, chững lại. Ồ, anh ta đang quan sát cô một cách yên lặng, cẩn thận. Cũng vì bóng đêm, làn khói lượn lờ, nên cô có chút nhìn không rõ vẻ mặt của anh ta.

“Với Gia Khương, anh bỏ cuộc rồi à?”

Gia Cát lên tiếng phá vỡ bầu không khí quá yên tĩnh, Thành Vũ cũng giật mình bừng tỉnh khỏi hồi ức. Anh ta gạt tàn thuốc, giọng không nghe rõ đang có cảm xúc gì:

“Khi một người đàn ông theo đuổi tiền tài, của cải và địa vị, lúc ấy anh ta có rất nhiều thứ để mất, tình yêu cũng là thứ xa xỉ khó có được mà cũng dễ dàng đánh mất”

Gia Cát khép mi, mắt buông xuống rất dịu dàng.

“Anh còn yêu cô ấy không?”

“Có thể cả cuộc đời này, tôi sẽ không thể yêu người nào đó như đã từng yêu cô ấy”

“Tôi là ngưỡng mộ tình yêu của anh, thật đấy! Mặc dù tôi hiểu anh kỳ thực rất ghét tôi, mà tôi đối với tất cả mọi người mà nói, cũng đều là bằng chứng cho sự sỉ nhục cùng nỗi đau,là sự rất chán ghét, châm chọc lớn nhất đối với họ”

“Đúng là tôi ban đầu rất chán ghét em, vì cớ gì xuất thân và vị trí chúng ta không khác nhau, tôi có hơn em mười mấy năm thâm tình, lại không bằng một cô nhóc dẻo miệng tinh khôn như em chứ? Ok, bỏ qua tôi đi, vậy còn Gia Khương, em sao có thể dụng tâm chiếm hết ưu ái của cô ấy? Nhưng,…”

Thành Vũ nhả một làn khói, giọng chất chưa ưu phiền, lời muốn nói tiếp đã bị chặn ngang.

Gia Cát không lạnh không nhạt nói:

“Trước mười tuổi, anh có một gia đình hoàn chỉnh, sau khi ba mẹ anh mất, anh liền được ba tôi đưa về nhà, rõ ràng là cơm áo không phải lo, nhưng anh có biết không, tôi thà muốn tất bật chạy ngược xuôi kiếm tiền, vất vả lo cái ăn cái mặc cũng được, chỉ cần không phải quá mệt mỏi tranh giành đấu đá, không phải sống lại cứ khổ sở như vậy, lại luôn bị đủ loại chuyện ép tới không thở nổi, thế thì ăn chẳng thấy ngon, ngủ chẳng yên giấc, tâm tình luôn rơi vào khủng hoảng, cao lương mĩ vị, nhà cao cửa rộng còn có giá trị gì để tôi phải dụng tâm chiếm lấy của Gia Khương? Tôi biết, tôi vô duyên vô cớ hiện diện ở vị trí ngang hàng Gia Khương, ngoài cô ấy thì điều này cũng trở thành cái gai trong lòng anh, muốn nhổ ra lại không có cách nào, loại cảm giác này thực rất khó chịu, rất đố kị, nhưng chuyện này cũng không thể trở thành lý do để anh năm lần bảy lượt thương tổn tôi”

Thành Vũ có điều muốn nói với cô, thế nhưng mọi lời nói đã đưa tới khóe miệng, nhưng một chữ anh cũng không nói ra được.

Từ lúc mười tuổi, bước chân vào gia tộc Trần Thế, anh liên tục trông chừng Gia Khương, chơi đùa chìu chuộng, ngoại trừ việc hái sao trên trời, còn những cái khác chỉ cần cô ấy mở miệng, anh luôn là người nguyện ý đem đến cho cô ấy, nhìn thấy cô ấy lớn lên, nhìn thấy cô ấy yêu người khác, nhìn thấy cô ấy vì tình yêu oan nghiệt mà đau đớn, huỷ hoại tâm hồn. Anh lại chỉ có thể đè nén chính bản thân mình, câm lặng cảm xúc, đã từng có một khoảng thời gian anh tự mình đau khổ tìm lạc thú huyễn hoặc người dưới thân mình là cô ấy, ngay cả khi làm tình với Cẩm Hà, đã không biết bao nhiêu lần anh gào thét gọi Gia Khương. Anh đã cho rằng mình cả đời này cũng sẽ chôn sâu tình cảm này ở tận đáy lòng, nhưng cuối cùng anh vẫn tự tay vạch trần trái tim anh trước cô ấy, dù biết sẽ bị khướt từ, nhưng không cam lòng chấp nhận.

Tuổi thanh xuân ấy, tình yêu không có được, đuổi theo cũng đã lỡ nhịp. Có đôi khi đã bỏ lỡ, thì vĩnh viễn sẽ bỏ lỡ. Đơn phương yêu một người, tự hạnh phúc, tự đau khổ, tự khóc trong lòng, tự ghen tuông dù không có quyền được ghen. Giá như số phận không sắp đặt một cách oan nghiệt, Gia Khương và Khải Uy có thể hạnh phúc bên nhau, liệu rằng anh có thể buông tha cho trái tim của mình?

Anh vì yêu Gia Khương, những tưởng cô ấy mãi giống như một đứa trẻ quen sự sủng ái, không có được món đồ chơi bắt mắt, sẽ nhớ mãi không quên, cho dù là khóc nháo lên, tức giận, mỗi ngày đều coi chừng, đều ngắm, bất chấp muốn tìm cách để đoạt cho bằng được, anh si mê đáp ứng cô ấy. Mù quáng yêu đã trở thành điểm yếu chí mạng trong tay bà Ngọc Hương, không cần dụng tâm phân tích đúng sai, thực hiện từng bước kế hoạch hại Gia Cát và khiến Cẩm Hà phải chịu khổ nhục, thương tổn thể xác tâm hồn, cho đến khi Cẩm Hà rời xa anh, Gia Cát liều lĩnh cứu sống anh từ sự truy sát thảm khốc, sắp đặt mọi chuyện an toàn cho anh đến ngày hôm nay. Đến khi biết tin Khải Uy đưa Gia Cát trở về nước, anh có sự kích động từ đáy lòng, nhưng lại thật sốc khi gặp cô trong tình trạng người sống mà linh hồn đã chết, khiến nội tâm anh thống khổ cùng cực, Gia Cát tự lúc nào dần dần biến thành gánh nặng không thể buông bỏ trong lòng anh.

Trên đời có người có thể ngạo nghễ đối diện với ánh mặt trời ấm áp hoặc nóng rực, nhưng cũng có người chỉ có thể ẩn mình trong bóng tối lạnh lẽo. Người vế sau sẽ luôn cô đơn tìm kiếm trong bóng đêm, vĩnh viễn. Người đó là anh, Trần Thành Vũ. Người đó cũng là cô, Trần Gia Cát. Cứ thế mà sống trong thống khổ vô vọng mờ ảo.

Tất cả những ấm áp cùng tốt đẹp cũng bởi vì sự ra đi của một người mà ngưng kết thành đau khổ lạnh lẽo, bắt đầu càng tốt đẹp, thì kết thúc lại càng bi thảm, càng khiến người ta không có cách nào để tiếp nhận. Kể từ đó, cô thu hồi linh hồn mình trong bóng đêm, sẽ là vĩnh viễn sao?

“Xin lỗi”

Gia Cát ngẩn người còn tưởng ràng mình nghe nhầm.

Thành Vũ tiến lại gần, như cười như không nhìn cô, anh hỏi:

“Tại sao không sống cho tốt?”

“Hả? Anh đang hỏi tôi?”

“Tay nhà báo kia thế nào?”

“Không phải chuyện của anh”

“Không phải em đã nói, thế nào tôi cũng là anh trai của em hay sao?”

Gia Cát khẽ ngước nhìn Thành Vũ, đối diện với đôi mắt đen tối lại dâng lên nỗi cô đơn của anh ta, khiến cho cô có chút khó hiểu, lại phát hiện như con thú bị thương trong mắt anh ta không che dấu đi được nỗi đau, muốn vùng vẫy thoát khỏi sự trói buộc, chợt một vài hình ảnh rất lạ lẫm hiện lên trong đầu cô, cô lắc mạnh xua đi nhanh chóng. Khoé mắt loé ra gợn sóng trong suốt, tuyệt vọng bi thương nở nụ cười, âm thanh rất dịu dàng, cũng rất nhún nhường:

“Ờ… Hiểu rồi. Anh trai, đã muộn, tôi muốn về phòng nghỉ ngơi, sáng mai xuất phát sớm”

Cô xoay người bước vào, bóng lưng mảnh mai, ánh mắt yên tĩnh.

“Tôi chỉ mong những chuyện trước kia theo em đi thật xa, nếu tình yêu kia như giấc mộng cuối cùng vỡ tan, nếu tất cả có thể đối diện lại từ đầu, tôi nguyện sẽ tiếp tục không ngừng tìm lại! Đối với tôi, đêm tối nhiều hơn ban ngày, xin đừng rời xa tôi quá sớm, bởi thế giới của tôi đã quá cô quạnh…”

Gió mang hơi lạnh phất qua cổ trắng nõn của cô, làm cho cô bất giác toàn thân nổi gai, cơn giông mạnh mẽ cuốn từng chiếc lá già nua về với đất mẹ. Mưa bắt đầu rơi, từng hạt mưa trong suốt như thủy tinh.

Rất nhanh, ánh sáng trước mắt đột nhiên tối sầm, cô té sóng soài trên mặt đất, không bò dậy nổi…

Cô cảm thấy rất đau, đau lắm, chưa bao giờ đau đến vậy, không phải là đau trên thịt da mà là sâu tận trong xương tủy, đau đến nỗi không thể động đậy, cơn lạnh rét run xâm chiếm. Không gian bị lấp kín bởi luồng khói dày đặc nổi lên, ùn ùn kéo đến, dưỡng khí dần dần thiếu hụt, hai lá phổi dần mất hết không khí, cảm giác tắt nghẽn truyền đến. Miệng vết thương đang chảy máu, hơi thở mỏng manh.

Từ đâu một bàn tay giơ ra, cố nắm lấy tay cô kéo lên. Cô cố gắng duy trì ý thức:

“Là anh – Kiến Quân” , anh đang giơ tay để muốn kéo cô lên khỏi bờ vực của cái chết

“Cát Cát ! Cố lên em, không được buông xuôi, biết chưa!”

“Kiến Quân! Em mệt quá, cho em đi theo anh…được không? Em không muốn ở lại một mình”

“Ngốc quá! Anh vẫn luôn ở bên cạnh em đây, chỉ là em không thể thấy được, em phải sống thật hạnh phúc, như thế anh mới có thể yên tâm có biết không”

Cô há miệng thở dốc, trong đầu là một mảnh trống rỗng, nước mắt tràn ngập:

“Em không muốn anh đi, nếu anh đi anh phải đưa em theo cùng”

“Ừ, anh đi đâu đều muốn mang theo em, nào đưa tay cho anh”

Anh nhìn cô mỉm cười ấm áp, cô đưa tay ra, anh nắm lấy tay cô kéo lên, anh ôm cô vào lòng, thở phào nhẹ nhõm, anh hôn nhẹ lên trán cô, vuốt lấy mái tóc mềm mại thơm mùi hương trầm mộc của cô, anh nhìn cô yêu thương.

Anh đột nhiên hôn lấy môi cô như muốn truyền một chút dưỡng khí cho cô. Giọng nói của anh xa gần cũng không thể to hơn nhưng cô lại nghe rất rõ ràng:

“Gia Cát ! Anh yêu em”

Thanh âm vừa dứt.

Thân ảnh Triệu Kiến Quân bỗng dưng biến mất, cô ngơ ngác, chới với, cô cố hét thật to, cố níu giữ anh lại nhưng vô vọng.

“Kiến Quân ..đừng bỏ em…Kiến Quân ..xin anh đấy…hãy quay về với em…”

Page KLTTT💜✍🏻

100%
100%
Awesome
  • 10
  • User Ratings (1 Votes)
    9.8
Share.

Comments are closed.

error: Content is protected !!