Tiếng Dương Cầm Trong Đêm Chương 9

0

✍🏻Tác giả: Nguyệt Khải Tuệ

🌹Chương 9 Ngoại Truyện a: THAY ĐỔI QUÁ KHỨ

Quá tự kiêu tự mãn thường sẽ làm tê liệt thần kinh phán đoán.

Người đàn ông trung niên đã ngoài ngũ tuần đi đi lại lại trong thư phòng, ở trong phòng cùng ông lúc này là một người đàn bà ngoài bốn mươi,  ông mở cửa sổ ra, nhìn hàng cây si và lộc vừng vẫn xum xuê cành lá, thỉnh thoảng liếc nhìn đồng hồ treo tường. Giới giang hồ đất cảng sau nhiều năm mưa gió xối xả, thế kiềng ba chân vững chãi nhất cuối cùng cũng sụp đổ. Tòa án thành phố đã ra những phán quyết tử hình, chung thân…

Thư phòng tĩnh mịch, khu nghỉ dưỡng lại không một bóng người.

Có tiếng mở cửa.

Một người đàn ông bước vào, anh ta trông còn rất thư sinh.

Người đàn bà lại cười, châm chọc nói:

“Nuôi ong tay áo, câu này chẳng bao giờ sai”

Anh ta cũng nhếch khóe môi đầy khinh miệt: “trong mắt bà tôi chỉ là con chó ngoan ngoãn biết vâng lời. Cho nên bà thẳng tay hại tôi bị tình nghi suýt phải mất mạng mà không hề thương tiếc. Bây giờ, tôi thấu hiểu giá trị của đồng tiền mang lại cho con người. Có tiền là có quyền, có tiền là có chân lý, cũng nên đến đây cám ơn ông bà một tiếng”

Anh ta đút tay vào túi quần, đứng dậy, vẻ mặt anh ta lạnh tanh, giọng nói rõ ràng thản nhiên: “Các người nhớ cho kỹ, tôi không còn là công cụ để các người thoả mãn sai khiến, nếu một lần nữa có mưu đồ nhằm làm hại cô ấy, hoặc người bên cạnh của cô ấy, tôi sẽ khiến các người không chỉ dừng lại ở giới hạn này, ngoài danh dự, địa vị, tiền tài, tính mạng thì còn gì nữa các người tự ăn năn sám hối mà gìn giữ”

Hơn ba mươi năm sinh tồn trong ranh giới sáng tối, luôn tranh đấu mưu tính, mải mê danh lợi mà bỏ quên tình cảm, đến khi tuổi già bóng dáng của mỗi một sinh mạng lần lượt hiện lên trong đầu ông, khiến máu ông như dội ngược, hơi thở khó khăn. Ông hít một hơi thật sâu, trước mặt tối sầm, sau đó ông cố gắng vươn ra để nắm lấy thứ gì đó, người đã ngã nhào xuống đất.

Người đàn ông trẻ trung đối diện vẫn bình thản, nói xong quay lưng rời đi, chẳng màn đến việc sống chết của hai người họ. Ngay cả khi uy hiếp người ta vẫn điềm đạm, bình thản.

Người đàn bà vẫn là dáng vẻ sang trọng nhưng lạnh lùng đó, cũng vẫn gương mặt cao ngạo với đôi mắt sắc lạnh loé lên những tia thâm độc, chỉ vì bà không chấp nhận thua cuộc, không chấp nhận những gì bà bỏ công gầy dựng trong chốc lát bị phá huỷ, chiếm đoạt.

***

Một ngày mưa gió bão bùng, đến nửa đêm cơn mưa mới chấm dứt. Ánh trăng yếu ớt từ trong đám mây đen nhô ra, rót xuống cửa sổ, chiếu vào những tấm vải trắng đầy những vết máu đã sậm nâu, thi thể cô gái hoàn toàn trần trụi bị che lấp bởi một tầng hào quang như đang dịu dàng vỗ về da thịt trắng bạch của cô, mái tóc không suông theo một trật tự lại như những sợi tơ lụa vẽ những hoa văn cong theo tấm lưng quyến rũ, Còn bóng tối hai bên chất đống vô số xác chết, hình thù quái dị, lại đặt ở tư thế kỳ cục… một cô gái xinh đẹp rạng ngời mà giờ lại chết thảm thật khiến cho người ta đau lòng.

Trong bóng tối của địa ngục, ai sẽ là người dẫn ta tìm đến ánh sáng thiên đường?

Gương mặt của một người đàn ông trẻ tuổi, thanh tú, ánh mắt đen láy sáng quắc trong bóng tối.

Cưỡng hiếp thi thể!

Một tội lỗi quá là biến thái!

Van nài, gào thét, run rẩy, khóc lóc, tuyệt vọng trong bóng tối đen kịt.

Cô đang phát tiết nội tâm sợ hãi, đầu cô choáng váng nặng nề, nói một câu như vậy lại hơi khó mở miệng.

Cô cố gắng chuyển động thân thể dường như hao tốn rất nhiều sức lực mà vẫn bất động, di chuyển tay lại phát hiện nhúc nhích những ngón tay có chút khó khăn, toàn bộ sức lực như bị cạn kiệt, không thể nào nhúc nhích.

Mi mắt nặng trịch, cố gắng hé mở… nhưng trước mắt là một mảnh tối đen.

Anh lơ đãng chạm phải bàn tay lạnh như băng của cô, lông mày cau lại, liền một tay nâng đỡ thân thể cô…

Anh nín lặng, đặt tay lên ngực cô, cảm nhận được nhịp đập rất nhẹ rất yếu, anh giật nảy người!

Cô thu mình như một con ốc thu mình vào vỏ, đôi mắt ngây dại, trông cô như người mất trí, thần trí không còn tỉnh táo.

Nhận thấy được động tĩnh của cô, người đàn ông chìa bàn tay ra đến thật gần để cô chủ động chạm được, bởi đang còn hoảng loạn trong cơn mê, nụ cười phát ra thanh âm trầm ấm của anh ta như khiến cô có thể tin tưởng, như muốn dỗ dành. Giọng nói trầm khàn, âm tiết phát ra như thể rất khó khăn:

“Cô bé, có sao không? Đừng sợ, tôi sẽ cứu cô, lập tức đem cô ra ngoài.”

Anh vòng tay xuyên qua đầu gối cô, mạnh mẽ bế thẳng cô lên. Cô khép mi, cuộn mình  trong cảm giác an toàn và dịu dàng ấy,khóe mắt ngấn giọt lệ, đôi môi mềm mại hé mở của cô vô tình chạm vào cần cổ thon dài rắn chắc, lành lạnh của anh, một cảm giác lạ lẫm lướt theo một đường, chạm tới rồi xuống dần sượt qua lồng ngực ấm áp của anh. Anh hít vào một hơi thật mạnh, người anh cũng run lên, cánh tay đang ôm cô kia hơi run rồi trong nháy mắt anh xiết chặt,  bước chân nặng nề hơn hẳn. Tiếng lòng rung động.

Ánh đèn hành lang bệnh viện chói lòa, trong không khí đặc quánh mùi sinh tử, cảm giác ngột ngạt và tanh tưởi không tài nào xua đi được.

“Bệnh nhân cần cấp cứu gấp”

“Không ổn rồi! Cô ấy xuất hiện tình trạng kháng thuốc. Máu khó đông!”

Hai ba bác sĩ lần nữa chạy vào.

“Tim ngừng đập! Kích điện lần một!”

“Kích điện lần hai…”

Cô cảm nhận được qua hơi thở giữa hai người, anh ta ngồi xổm phía trước, cô chậm rãi hé miệng, thanh âm vẫn chỉ bằng hơi:

“Tôi … đang …ở …đâu? Mắt của tôi…… mắt của tôi nhìn không thấy……” Cô kinh hoảng hơn nữa

Một nụ cười hiện lên khóe môi, mờ nhạt nhưng chân thật:

“Mắt của cô có thể đã bị tổn thương”

“Không… không …thể nào…”

“Đừng lo lắng, cô sẽ hồi phục ánh sáng sau một thời gian điều trị”

Cô suy đoán độ tuổi người đàn ông qua âm giọng, rồi vô tri vô giác hỏi tiếp:

“Anh… là ai? Tại …sao anh ở cùng tôi? Tôi… đã xảy ra chuyện gì?”

“Không nghiêm trọng.” Người đàn ông chống phía trên người cô, cảm nhận được cơ thể cô đang lạnh như băng. Anh suy nghĩ điều gì đó thoáng qua rồi cất giọng trầm chắc chắn:

“Cô tin tưởng tôi chứ?”

Giọng cô nhẹ hết mức, tưởng như có thể tan vào không khí bất cứ lúc nào:

“Tôi…tin”

Anh ta lại nói, rất khẽ: “Cảm ơn vì đã tin tưởng.”

Niềm tin có thể phó thác vào thời điểm sinh mạng thật mong manh thì quý báu xiết bao. Lúc này cô đang lẻ loi không chốn nương tựa, không có ai khác ngoài anh ở bên cạnh và cũng không ai có thể cho cô gửi gắm niềm tin.

Nội tâm cô vừa được gột rửa lúc nào cũng không hay biết, tâm tình trống rỗng, không kìm được mà hít sâu vào.

Sau đó, cô cái gì cũng không còn hay biết, hoặc có thể cô hy vọng xa vời sự bảo vệ, nhưng rõ ràng không dự đoán được đối phương sẽ muốn cô trao đổi thứ gì đó.

Khi con người ta nửa mê nửa tỉnh, ý thức sẽ dần đi vào trạng thái ngủ đông, còn tiềm thức thì từ từ thức tỉnh, cùng với đó năng lực tự bảo vệ cũng chưa xuất hiện. Trong tình trạng như thế, tiềm thức sẽ rất dễ bị ám thị, cho dù là một sự ám thị vô cùng trực tiếp.

Ánh đèn sưởi rất ấm, cảm giác bỏng rát ấy dần truyền tới làn da tím tái của cô, thật lâu sau vài giờ mới dần dần hồng nhạt, từ đôi môi phả ra một làn khói trắng dần dần cũng lấy lại sắc hồng.

Tâm trạng anh đã trở nên vô cùng phức tạp, mâu thuẫn đan xen.

Một giọng nói già nua ấy đột ngột vang lên bên tai anh, trầm thấp như tiếng oan hồn khát máu dưới địa ngục, mang theo sát khí nồng đậm cùng nỗi thất vọng:

“Cậu phải hiểu rằng muốn châm ngòi cho những tâm trạng tiêu cực này nổ tung tức là muốn tiêu huỷ chúng, thì cần phải bắt tay vào từ gốc rễ của nan đề, tìm ra ngọn nguồn sự sợ hãi của cô ta. Cậu chần chừ, cô ta sẽ tự sát, bản báo cáo nghiên cứu của cậu sẽ không thể hoàn thành. Cơ hội này rất hiếm, thời gian không còn nhiều, cậu chờ đợi gì nữa mà không thực hiện?”

“Khi cậu hưởng thụ vinh quang và lợi ích, cậu cũng phải bỏ ra rất nhiều tâm sức để bảo vệ vinh quang và lợi ích ấy, trong đó bao gồm cả việc luôn phải kìm nén bản thân trước những ái luyến thường tình không thực tế. Cả cuộc đời này, cậu đã nguyện sống để hoàn thành sứ mệnh, dốc trọn toàn bộ sức lực và đầu óc  tránh xa mọi tình cảm cá nhân để hy sinh, cậu chỉ được phép ẩn mình giữa đám đông, trở thành khách qua đường của những sinh mệnh yếu đuối.”

“Nhiệm vụ lần này kết thúc, cậu phải rời khỏi thế giới của cô ấy, cô ấy sẽ nhanh chóng lãng quên việc cậu từng đến bên cuộc đời cô ấy…”

Câu nói cuối cùng của ông ta trầm nặng hơn:

“Cậu chưa từng phản bội bất kỳ nguyên tắc nào, bởi chính cậu hiểu rõ hơn ai hết nếu nguyên tắc bắt đầu bị phá vỡ thì tất cả rủi ro và nguy hiểm tồi tệ nhất đều có thể xảy ra… Tôi mong là mình chỉ đang suy nghĩ quá nhiều.”

Anh bỗng dấy lên cảm giác chua xót trong lòng

Anh hít một hơi thật sâu rồi như thể hạ quyết tâm:

“Được, nhưng tôi không cho phép bất kì ai, hay bất kỳ sự can thiệp nào trong quá trình tôi thực hiện phương pháp điều trị cho cô ấy”

Phải chăng trong lòng người ta ai cũng không muốn cho người khác thấy mặt đen tối của mình, vẫn luôn cất giấu dục vọng, có lẽ một ngày nào đó nó sẽ biến thành ma quỷ?

Đôi mắt anh thu hẹp lại khi quét tia nhìn lên thân hình mảnh mai của cô, một biểu hiện thoáng qua của sự vỡ vụn xuất hiện trong đôi mắt rất nhanh trước khi anh ta nhắm mắt lại và khiến mặt mình trở nên vô cảm.

“Không… được… đụng…. vào tôi! Không… A!” Giữa mông lung của bước chân cô lại rơi vào một cái động đen lớn không biết xuất hiện khi nào.

“Quay lại!” Cùng với tiếng nói trầm thấp là một cánh tay vội vàng đưa tay ra bắt được cô, kéo cô quay ngược lại.

“Cứu tôi! Cứu tôi!” Giọng của cô cùng thân thể rơi xuống mà nhỏ dần.

“Không sao rồi.” Anh nhìn chằm chằm khuôn mặt trắng hồng của cô, trong lòng hơi kích động.

Cô mở to mắt, nhìn thấy một ánh sáng trắng cực kỳ chói mắt mà bước tới, càng bước càng nhanh, chợt bên tai cô phát ra âm thanh nhàn nhạt, không có bất kỳ cảm xúc gợn sóng:

“Vì sao muốn chết?” Anh gắt gao cầm hai tay cô.

“Tôi…” Cô mờ mịt ngẩng đầu

Cả cơ thể cô run rẩy bắt đầu toát mồ hôi, chấn động từ đầu đến chân, thanh âm tiếng nấc phát ra từ trong hơi thở, phổi cô đau đớn bởi nỗ lực đưa không khí vào buồng ngực co thắt.

“Em như thế cứ muốn chết đi thì có ích gì? Cho dù em có chết thì kẻ hại em vẫn nhởn nhơ ngoài thế giới kia”

“Nhưng … Tôi sợ….Tôi thật sự…Thật sự rất sợ…” Cô run giọng nói xong, thừa nhận bất lực trong lòng, bàng hoàng cùng sợ hãi, sắc mặt trắng bệch, khóe miệng giật giật, dường như ngực bị người ta rút ra.

Sắc mặt anh trầm xuống, buông tay cô, dứt khoát đẩy cô ra, khiến cả cơ thể cô rơi khỏi trạng thái cân bằng mong manh, liền lập tức chao đảo.

“Không…” Cô hét lên, cơ thể cô rung lên bởi những tiếng thổn thức, đôi mắt cô vẫn đang cố gắng mở ra nhưng bất lực, cứ thế mà nhắm nghiền, nhíu chặt, chảy tràn ngập nước mắt theo hai bên thái dương. Bóng tối trong những cơn ác mộng của cô lại hiện ra trước mắt. Cô không thể chịu nổi nỗi đau đớn đang bủa vây, và nó thật quá sức chịu đựng, toàn thân sợ hãi, kịch liệt mà run rẩy, giống như nghĩ muốn phải bắt được thứ gì đó để bám víu mà đưa tay quơ quàng trên không trung.

Như có một dòng điện nóng từ phía sau gáy lệch bên trái chạy thẳng lên đỉnh đầu.

Thân thể cô cứ lắc lư không xong, trong bóng tối, cô ngay cả năng lực cân bằng cũng thoái hóa.

Anh vội vàng đem tay mình nắm chặt tay cô, nhẹ giọng trấn an:

“Đã không sao rồi!”

Tay anh lại tiếp tục chạm nhẹ vào vai cô, rồi đặt bàn tay còn lại lên người cô, để tiềm thức cô quen thuộc với sự đụng  chạm này. Sau một lúc anh ấn mạnh thêm một chút lực và cô thuận theo hướng xoay của anh, cố gắng để cô đối mặt với anh. Với một cái thở dài nhẹ nhàng, mặt cô chìm xuống gối.

“Đừng sợ!” Cô được ôm chặt trong vòng tay của anh, điều đó khiến cô như với được chiếc phao cứu mạng giữa cơn giận dữ của đại dương, đôi chân phát run rốt cục chống đỡ vững được, hơi thở cô trở nên sâu hơn.

Lại như có hai luồng điện nóng từ hai bàn tay cô chạy xuyên qua tim rồi lên đỉnh đầu.

“Em biết trong tay mình đang cầm thứ gì không?”

“Một cái búa rất lớn, tay tôi sắp chịu hết nổi sức nặng của nó rồi”

“Hãy đánh sập bức tường đã tách biệt với thế giới trước mặt em.”

“Tại sao?”

“Bởi vì thế giới đó sẽ ngăn chặn những tổn thương và điều kinh sợ không còn lặp lại, chữa lành những vết thương và giải thoát em khỏi một tâm hồn và thể xác méo mó do đã bị lạm dụng quá nhiều”

“Được sao?”

“Chắc chắn”

“Chẳng phải cái chết mới được xem là sự giải thoát dễ dàng nhất ư?  Thân thể chết đi thì linh hồn được giải thoát, chỉ một bước thôi về phía cái chết rất dễ dàng. Sự đau khổ cuối cùng cũng sẽ kết thúc.” Trong tiềm thức mơ hồ cô định buông thứ nặng nề trên đôi tay và  quay ngược về tư thế ban đầu, chân muốn tuôn chạy.

“Đừng! Em đứng lại cho tôi, đừng tuỳ tiện buông tay kết thúc sinh mạng, thay vì một bước đó, em hãy phá bức tường trước mắt, em sẽ sống sót, em sẽ thấy ánh sáng của cuộc sống này”

Nơi đáy mắt anh nổi lên một tia gợn sóng, rất nhanh thôi đã trở lại bình thường, nhưng một bàn tay anh đang cầm ống thuốc kim tiêm, thiết bị y tế kết nối với hệ thần kinh, tim mạch, kim truyền… đã nới lỏng từ lúc nào. Bàn tay còn lại  nắm lấy tay cô, bởi truyền hơi ấm vào trong cơ thể cô, làm tan biến nỗi đau giá lạnh đã chiếm lĩnh cô từ bao lâu nay. Anh nổ lực ngăn chặn sức mạnh đang ra kéo cô thụt lùi trước bức tường trước mắt. Cơ thể đau đớn yếu ớt, tâm linh đầy rẫy vết thương, tinh thần chịu đủ áp bức, có thể suy sụp bất cứ lúc nào, cô đã gắng gượng hết lần này đến lần khác như kỳ tích. Thế nhưng giờ phút này anh muốn về sau cô không cần cố gắng nữa, chỉ cần cô dồn hết sức lực công phá một lần.

“Á….Máu… Chết…” Theo cảm xúc của cô dao động, những vết nứt trên tường lại chảy ra từng dòng đỏ máu đỏ, càng lúc càng nhiều, tất cả máu đều chảy về vị trí của cô. Cô hét lên thất thanh: “Không! Đừng! Đừng…”

“Bình tĩnh! Em bình tĩnh nhìn thật kỹ: Không có máu,không có người chết, chỉ cần phá vỡ bức tường đó, em đi ra ngoài sẽ phát hiện nơi này căn bản không có người chết, không có máu chảy, không còn đau đớn, không có sự thống khổ và tuyệt vọng,…”

“Không thể nào, không thể nào…” Cô điên cuồng gào thét muốn vùng chạy thoát khỏi nơi này, thì xung quanh bốn phía từ đâu lại xuất hiện những bức tường khác, tạo nên một hình hộp không gian khép kín vây hãm cô.

Trước khi mảnh tường cuối cùng đóng lại che khuất tia sáng mong manh, cô kịp nhìn thấy khuôn mặt người đàn ông, ánh mắt mê loạn.

“Có một thế giới không phải nơi đây, ở đó em sẽ không bao giờ cô độc.”

“Đừng luyến tiếc, hãy đến đây cùng tôi.” 

Bàn tay anh trong bóng đen trực tiếp bắt được tay cô, kéo cô rời khỏi bức tường cuối cùng trước khi nó sụp  xuống.

Ánh nắng chiều nhẹ nhàng và biếng nhác, xuyên thấu qua lớp kính sẫm màu. Một lớp sáng mỏng manh dịu dàng hắt lên khuôn mặt anh, để lại một cái bóng trên đôi mắt sâu thẳm của anh. Bởi vì tia sáng mà ngũ quan của anh trông rõ nét hơn, cái bóng nơi hốc mắt cũng sâu thêm. Chiếc áo blouse thẳng tắp, trắng tinh cô đơn đứng trầm tư nhìn ra ngoài cửa sổ của căn phòng, gió thổi những tấm màn phất phơ khiến cho dáng người ấy càng mờ ảo.

Cơ thể cô từng ngày trôi qua dần dần ổn định, đã qua được cơn nguy hiểm, chỉ là đôi mắt chưa nhìn thấy đuọc ánh sáng,… Thân thể cô vẫn chìm trong hơi lạnh, lòng bàn tay không ngừng chảy mồ hôi, khuôn mặt băng nhợt nhạt như người đi trong bão tuyết.

Chợt cô nghe được tiếng bước chân của người đi về phía mình. Người đó đã tới gần, cô hít sâu, như muốn tập trung hết sức lực trong lục phủ ngũ tạng.

“Muốn ra ngoài dạo một lúc không?”

Cô nhận ra âm giọng quen thuộc, nhưng khuôn mặt anh ta thế nào cô còn chưa thể nhìn thấy, hỏi tên, anh như trêu như đùa: “ Nhìn thấy mặt cùng lúc sẽ biết tên”. Mỗi ngày trôi qua, khắp căn phòng dường như chỗ nào cũng tràn ngập “bóng dáng điềm đạm của anh”, thế giới trong bóng tối của cô như chỉ có anh, cô cũng không biết tại sao lại như vậy, không suy nghĩ được bất cứ điều gì ngoài việc được sự chăm sóc đặc biệt của một người xa lạ.

Ngày hôm qua đã xảy ra chuyện gì? Cô không biết.

Hôm nay cô muốn làm gì? Lập trình ý thức trống rỗng.

Những lúc cô ngủ, cô không biết anh ta làm gì, chỉ cần cô thức giấc, anh ta đã hiện diện bên cạnh cô.

Anh thấy cô đăm chiêu, liền hỏi:

“Không muốn?”

“Tôi muốn” Cô vội đáp

Thời tiết hôm nay rất tốt. Ánh mặt trời chiếu xuống như xuyên qua các tầng mây, rất nhiều người ra khuôn viên phơi nắng.

Một khắc ấy, ánh mặt trời chiếu vào đáy mắt cô, như mặt hồ mê hoặc tĩnh lặng, bất giác anh không thể rời mắt đi, phát hiện cô có đôi mắt hoa đào sâu thẳm đưa tình, khiến người ta không tự giác bị hút vào. Anh tin là, một thằng đàn ông sắt đá thế nào cũng có thể lạc lối trong đôi mắt cô. Anh nhìn vẻ mặt tươi cười trắng ngần của cô, lòng an bình khó hiểu, ánh sáng phản chiếu lại đột nhiên làm cho người ta cảm thấy có chút hư vô…

Anh muốn chạm đến làn da ửng hồng đó, tay đến giữa không trung giống như bị điện giật rụt trở về. Anh thiếu chút nữa đã làm chuyện thất lễ rồi, may mắn là cô bây giờ không thể nhìn thấy hành động của anh, cũng không thể sử dụng xúc và thính giác nhạy bén của người khuyết tật thị lực.

Tại sao anh lại có ý muốn như thế với cô gái xa lạ này được chứ, vì thương tiếc dần biến thành cảm giác thích sao? Tại sao cứ nhìn vào đôi mắt của cô, thì dù trong thâm tâm có yên lặng cũng sẽ sinh ra mấy phần rung động?

Cô ngồi trong một nơi ngập tràn ánh sáng, nụ cười rạng ngời nở trên môi. Anh ngồi xuống bên cạnh cô gần như không thể rời mắt. Khi cô cười, khuôn mặt bình thản được phủ lên một lớp ánh sáng của sự yên bình, vẻ thông minh hằn trong mắt.

Sự tĩnh lặng tỏa ra từ người cô giống như sức hút của nam châm, cái quyền lực hấp dẫn dịu dàng này chỉ được chứa đựng tại một nơi, ấy là chiều sâu bí hiểm của sự nữ tính, một thứ tình cảm mơ hồ ẩn nấp nơi sâu thẳm tâm hồn như huyết dịch đang lan tràn khắp cơ thể, mỗi tế bào đều bị cuốn hút, hỗn loạn, gào thét, kêu gọi anh hãy giang rộng vòng tay ôm cô vào lòng. 

Giọng cô trầm thấp và lưu loát, không còn khó nhọc:

“Anh rốt cuộc là ai? Tại sao không cho tôi biết tên của anh? Tại sao lại đối xử tốt với tôi như vậy?”

Anh mỉm cười lắc đầu, dùng thanh âm không lớn không nhỏ:

“Em rất muốn biết sao? Điều này quan trọng lắm à?”

“Không quan trọng!” Cô mở miệng đáp.

Anh môi mỏng nhích lên nhưng không phải vui vẻ, có chăng cũng chỉ là lãnh đạm:

“Tôi tặng em câu này nhé: Vạn sự không cần vội vàng, thuyền đến đầu cầu tự nhiên thẳng”.

Anh một lần nữa kỳ thực không nói cho cô biết đáp án mà cô mong có được.

Cô từ đó cũng không hỏi thêm, người ta hay nói bất quá tam, nhưng cô chỉ dừng lại ở lần thứ hai.

Cô cũng không hỏi hiện tại cô đang ở đâu, điều trị ở bệnh viện nào, cố đã bị tai nạn, thương tật hay chứng bệnh gì mà phải vào viện. 

Dù ánh mắt của cô lúc này phải mò mẫm trong bóng tối, nhưng tuyệt nhiên cô không cảm thấy hoang mang lo lắng, sợ hãi, nếu ai không biết, có thể nghĩ cô bị mù bẩm sinh từ bé nên mới có tâm trạng vui vẻ chấp nhận hiện thực.

Cô tự nhủ có lẽ anh ta cho ràng đây chỉ là một lần tình cờ gặp gỡ mà thôi, sau này… sẽ không gặp lại, nên chẳng cần thiết lưu giữ một chút thông tin gì của hai người. Hoặc cũng có thể, trên thế giới này còn có một kiểu tương tác khác, không mạnh mẽ cuồng nhiệt, song ngấm ngầm đều đặn, khiến tâm hồn trở nên yên tĩnh nên chẳng cần quá nhiều lời. Dù là ý anh thế nào cô không mấy quan tâm.

Cô vô thức không có khái niệm thời gian, từng giờ phút, từng ngày tháng trôi qua, chỉ biết khoảnh khắc hiện tại cô khiến cô hài lòng, cô đã biết đến sự bình yên và mãn nguyện, đó không phải là một thành tựu nhỏ nếu như trong tiềm thức cô đã không còn lưu trữ nỗi kinh hoàng mà cô đã trải qua.

Thế giới xung quanh cô trở nên mập mờ hơn bao giờ hết. Nhưng điều đáng ngạc nhiên là cô hoàn toàn không có chút phản ứng hay kinh ngạc nào, không thắc mắc để đặt câu hỏi. Cô lúc này như một sinh linh mới mẽ dạo bước trên thế gian, lại không dung nạp bất cứ tạp niệm nào của sự đời. 

Anh đã thành công tái sinh một sinh mệnh mới thật thuần khiết như thiên sứ rồi sao? Không hẵn, bởi thiên sứ sẽ không khơi dậy dục vọng tội lỗi của con người, mà cô thì vẫn đang khiến anh rơi vào phiền não khó khăn nhất của bản năng dục vọng. Anh chợt buồn cười cho suy nghĩ khôi hài của chính mình. Một người như anh sao có thể chứ.

Thoát khỏi sự chìm đắm mông lung, anh lên tiếng nói chuyện:

“Tôi kể chuyện một câu chuyện cho em nghe nhé?”

“Vâng” Cô đáp lời

<Trong cát nóng của sa mạc chết…

Cái cây cô đơn đã được lớn lên

Những chiếc gai đã bao phủ lên thân cây.

Mặt trời đã không thương tiếc đốt vỏ cây của nó.

Nhưng cái cây vẫn tiếp tục sống cùng tất cả điều đó.

Một ngày một con chim Ưng bay qua sa mạc.

Con chim Ưng nhìn cái cây rồi đậu lên cành của nó.

Chim Ưng nhìn quanh sa mạc rồi nói:

“Bạn là một cái cây kì lạ, tại sao bạn vẫn có thể sống sót giữa những bãi cát nóng chết này? Ai cần đến bạn?

“Bạn” – Cây trả lời

“Tôi?” Chim Ưng ngạc nhiên hỏi rồi liền phủ nhận – “Tôi không cần bạn.”

Cây đáp:

“Nếu không có tôi, bạn sẽ phải ngồi trên cát nóng thay vì các cành của tôi. Nếu không phải là tôi mà là một người nào đó, thấy bạn ngồi trên cây một mình, sẽ nói rằng không ai cần nó nữa và sẽ hỏi bạn sống vì cái gì? “

Chim Ưng ngẫm nghĩ một lúc rồi gật đầu đồng ý với cái cây. Nếu không có cây, nó sẽ cảm thấy mình cô đơn và vô dụng trong sa mạc rộng lớn này”>

“Hết rồi?” Thấy anh im lặng thật lâu cô lên tiếng hỏi

“Ừ!” Anh đáp

“Thì ra là vậy, … nhưng anh cứ như thế này mà rời đi?”

Một khắc chấn động mạnh trong anh, cô biết anh sắp rời khỏi cô? Phải chăng anh cảm thấy cách này thật tàn nhẫn với cô?

Ánh mắt anh nhìn cô chăm chú cũng giống một đầm nước đen ngòm không thấy đáy.

Cô xoay mặt hướng về phía anh, cảm nhận hơi thở anh thật gần, cô giơ cánh tay lên. Ngay lúc bàn tay cô còn chưa chạm đến khuôn mặt của anh, theo phản xạ anh hơi giật mình nghiêng người tránh một chút. Tuy là cô không thể nhìn thấy, nhưng cô đoán được hành động tránh đi của anh. Cô mỉm cười nhẹ nhàng, cánh tay lưng chừng giữa khoảng không, từ từ hạ xuống.

Bất ngờ anh bắt lấy bàn tay đó của cô, trầm thấp hỏi:

“Sao thế?”

“Tôi muốn muốn dùng tay để nhìn diện mạo anh, trong thế giới tối tăm hiện giờ tôi muốn bắt lấy một cái gì đó chân thật, vì là sau khi anh rời khỏi tôi ít ra tôi biết những ngày qua không phải chỉ là ảo giác”

Nghe lời này của cô anh lại cảm thấy vô cùng đau lòng.

“Em nhìn đi” Anh áp bàn tay nhỏ nhắn của cô lên mặt mình

Cô vươn tay nhẹ nhàng dọc theo tai anh bắt đầu vuốt ve, sờ soạng mắt, tai, mũi, môi của anh, phỏng đoán gương mặt anh.

“Tôi chợt nghĩ, anh như một người khách bộ hành trong đêm tối, bởi vì đôi mắt tôi không nhìn thấy ánh sáng nên khi lướt qua nhau, bước chân chúng ta đã vô tình chậm hơn. Nhưng dù cố tình chậm thế nào thì bước chân cũng không thể dừng lại được.”

Anh vươn tay vén tóc rối ra sau tai cô, lẳng lặng nhìn cô chăm chú:

“Ý tôi là, sau này, khi đôi mắt của em sẽ bình phục, sẽ hồi sinh trong ánh sáng tươi mới. Em không còn là một ngôi sao cô độc bị một lời nguyền ác độc trù ếm, chuyện quá khứ đừng sa vào nữa.”

“Nếu trái tim còn tinh tường hơn đôi mắt thì phải làm sao?”

“Em…” Anh thật sự rúng động.

Sau khi bị hoá chất làm tổn hại, đôi mắt cô rất dễ mệt mỏi, không thể chống đỡ lâu, thường nói chuyện rồi ngủ gục trong vòng tay anh.

Hôm nay ngồi trong phòng , bằng trí nhớ vừa mới dung nạp ngày hôm qua, cô loay hoay nặn một pho tượng đầu người, khuôn mặt góc cạnh, ngũ quan sắc bén… Hoàn thành tác phẩm lần đầu tiên không hiểu vì sao mình lại nghĩ ra ý tưởng này, cũng không hiểu tại sao mình lại biết cách nặn tượng, nhưng trong tiềm thức không mảy may nghi ngờ tại sao mình không có ký ức. Cô kiểm tra lại một lần nữa tượng đầu người, không còn thiếu chi tiết nào, lúc này mới mỉm cười thoả mãn, thì ra sự vui vẻ của con người đơn giản vậy thôi sao? Cô tưởng tượng ra trong bóng tối vươn tay vuốt gương mặt tượng điêu khắc, lưu lại cảm xúc này vào trong kí ức mới mẻ.

Cô không biết mình đã ngủ gục từ lúc nào, chìm vào giấc mộng, cảm giác ấm áp, mềm mại nơi bờ môi, giọng nói xa xôi không biết vọng từ nơi nào…

“Em bảo tôi giúp em tìm đất sét là vì muốn làm ra cái này sao? Em là sinh viên mỹ thuật? Tôi phải làm sao với em đây? Lẽ nào tôi để em trở lại cuộc sống trước đây mới là chuyện nên làm? Để em một mình trong thế giới tràn ngập nguy hiểm cùng tội ác kia, liệu rằng có là quyết định đúng đắn hay không?”

Anh đứng bên chiếc bàn đặt bức tượng đầu người, đó là khuôn mặt của anh. Anh cảm thấy rất thương xót cho một người có trí nhớ quá tốt như cô, bởi càng nhớ sâu sắc sẽ khiến cô càng dễ lầm vào phiền não. Anh nên làm sao với cô bây giờ đây? Quả nhiên, nhìn anh hiện tại rơi vào tình cảnh lưỡng nan.

Anh ôm cô vào trong ngực, hôn nhẹ lên tóc cô.

“Tôi là ai, nếu có một ngày hữu duyên gặp lại, tôi sẽ nhanh chóng tiết lộ cho em biết!” – Khẽ thầm trong lòng là như thế, anh cúi người, áp đôi môi mỏng của chính mình hôn nhẹ lên vầng trán thanh tú của cô.

Anh bế cô trở về phòng và đặt lên giường, cô ngủ thật bình yên trong không gian trắng xoá đến nhức mắt.

Nhờ có ánh trăng đã xoa dịu làm cho người ta cảm thấy nhẹ nhàng, bởi vì đối lập với ánh sáng mạnh mẽ.

Anh cúi đầu nhìn khuôn mặt bình an của cô lúc này thực quá mơ hồ, môi cô như có như không thoáng chút cô đơn, trong lòng anh có chút khác thường. Ánh mắt anh lay động, đôi ngươi hổ phách của anh phút chốc trở nên tĩnh lặng dị thường, tối đen như mực…, bỗng nhiên nhịn không được anh cúi người xuống ôm cô. Loại cảm giác này chưa từng xảy ra với anh, nơi nào đó trong lòng cảm thấy vắng vẻ như bị mất một thứ vô cùng quý giá.

Trong khoảnh khắc ấy, anh có rất nhiều lời muốn nói, nhưng tất cả lại chồng chất trong lồng ngực thành một khối, anh không thể hít thở trong phút chốc, không thể nói thành lời. Là anh muốn một lần dung túng chính mình, muốn mê muội đi xây dựng một giấc mộng huyễn hoặc, muốn đi nắm giữ ấm áp ở một người xa lạ dù biết rõ thân phận và sứ mệnh của mình. Anh nghẹn trong hơi thở, lời nói không kịp đi lên lý trí đã xuyên qua cổ họng vụt ra khỏi miệng “Có thể được không…?”

Anh và cô  còn có bao nhiêu thời gian, cơ hội? Gần như không có. Vậy thì, cứ coi như anh phóng túng một lần đi.

Ngón tay anh run nhẹ miết qua viền môi cô, đôi môi căng đầy mềm mịn, tuy vẫn chưa hết vẻ non nớt nhưng đã đủ sức mạnh tạo lực hấp dẫn, anh rất muốn hôn xuống môi cô trong sự khắc nghiệt của khao khát. Loại dục vọng này giống như muốn xé rách tim anh, hô hấp bắt đầu hỗn loạn, buông tay xuống, dùng những ngọn lửa ngợp đầy trong mắt chăm chú vào khuôn mặt của cô, cảm giác ấm áp dâng trào. Anh hôn cô, như thể bùng phát bao nhiêu tâm tình đè nén bấy lâu, khiến cô hầu như không còn cơ hội để thở, nhưng cô vẫn đang chìm sâu trong giấc ngủ đã có sự kiểm soát…

Nụ hôn lần cuối như dài cả một thế kỷ. Là một cảm giác thoả mãn nhẹ nhàng mong manh trên môi cô, hoàn toàn không còn chút nhu cầu hung hăng của giống đực.

Môi cô thơm mềm mát lạnh, anh vờn lấy cô, ngấu nghiến như bữa tiệc cuối cùng của đời người.

Nói tạm biệt phải chăng có thể sẽ không còn nhung nhớ.

Nói lời xin lỗi phải chăng có thể thấu hiểu tất cả.

Bản chất con người vẫn tồn tại sự ích kỷ, không muốn vì đối phương mà thỏa hiệp, mà từ bỏ lý tưởng, biết rõ con đường của mình không thích hợp với đối phương, thế nhưng vẫn luyến tiếc khi buông tay?

“Cô bé, tạm biệt! Anh sẽ rất nhớ em.” Cầm lấy bàn tay nhỏ bé của cô, anh đưa lên môi khẽ hôn.

Em có nụ cười, một đôi mắt rất đẹp, hãy giữ nó, đừng bao giờ để nó biến mất…

Đây có phải là một đoạn duyên phận? Dù là anh âm thầm đơn phương, đẹp đẽ ngọt ngào, trở nên đen kịt, đắng nghét. Tình yêu thành nghiệt duyên. Trách nhiệm thành gánh nặng.

Thời gian có thể xóa nhoà tất cả những dấu vết của anh bên cô. Nhưng còn dấu vết của cô thì khi nào mới có thể hoàn toàn biến mất khỏi cuộc đời anh?

Trong đêm đen tĩnh mịch, chỉ còn mỗi bóng dáng cô tịch của anh đang đứng, lẳng lặng nhìn theo khoảng không mịt mờ, trong lòng lại giống như bị một đám mây bao phủ, lạnh đến thấu xương.

Dấu mình trong lạnh lẽo cô đơn

Cố gắng quên đi tất cả nhưng tôi không thể…

Lặng nhìn con phố đông người

Và nghe tiếng chính con tim mình đập

Mọi người trên khắp thế giới này

Nói cho tôi biết nơi đâu tôi có thể tìm một người giống như em?

Hãy đưa tôi đến với trái tim em, đưa tôi đến với linh hồn em

Hãy đưa tay em cho tôi trước khi tôi trở nên già cỗi

Hãy cho tôi biết tình yêu là gì – điều mà tôi chưa hiểu rõ

Hãy cho tôi thấy rằng những điều kì diệu ấy có thể trở thành sự thật

Chẳng có gì là tồn tại mãi mãi

Và chúng ta chỉ tồn tại ở trong ngày hôm nay mà thôi

Tình yêu – bây giờ hoặc không bao giờ

Hãy đưa tôi đi thật xa…

Hãy để tôi đến với trái tim và linh hồn em

Hãy đưa tay cho tôi và ôm lấy tôi

Cho tôi thấy tình yêu là gì – hãy là ngôi sao chỉ lối cho tôi!

Thật dễ dàng để em đưa tôi đến với trái tim em!

Đứng trên đỉnh núi thật cao

Và ngắm nhìn vầng trăng trên bầu trời trong xanh

Tôi đã đi gặp vài người bạn

Nhưng họ không thật sự thấu hiểu….

Điều tôi cần không phải là những câu chuyện vớ vẩn

Tất cả tôi cần là 1 người có thể làm cho tôi muốn cất lên tiếng hát!

Hãy để tôi đến với trái tim và linh hồn em

Hãy đưa tay em cho tôi trước khi tôi trở nên già cỗi

Hãy cho tôi biết tình yêu là gì – điều mà tôi chưa hiểu rõ

Hãy cho tôi thấy rằng những điều kì diệu ấy có thể trở thành sự thật”

Nếu anh từ bỏ tất cả, liệu rằng anh sẽ có được em hay không? Đôi khi chậm một bước là muộn cả một đời, nhưng anh đối với cô mà nói, đã thực sự chậm cả một quãng đường dài…Nếu biết ngày mất đi sẽ luyến tiếc như vậy thì từ đầu không nên phạm sai lầm… vậy thì, chỉ cần em tìm thấy được nơi nào có ánh sáng hơn dù cả đời này anh phải sống trong bóng tối thì đã sao?

***
Bầu trời đêm chỉ sáng rực vài giây, từ những tia sáng yêu ớt đến những chớp sáng chói loá ánh đèn đường. Một cơn gió lạnh thoảng qua làm lay động đến các cây xung quanh giữa mảnh đất lặng yên

Tiếng huýt sáo vang lên thì bốn chiếc mô tô lao nhanh với vận tốc chóng mặt, chỉ có thể nhìn thoáng qua chúng, những người cầm lái phá vỡ giới hạn tốc độ khi lái xe như thể họ là nhưng người không màng quan tâm đến sự an toàn như thể vứt một con số không tuyệt mạng chẳng cần cầu sống.

Thế nhưng, chỉ là họ đều rất thích cảm giác của tốc độ không liên quan gì đến việc coi thường sinh mệnh, mà đó là sở thích một kiểu giảm stress bằng cách dùng một áp lực nặng hơn, một cảm giác căng thẳng hơn, khiến họ quên đi mọi buồn phiền. Mỗi khi có chuyện buồn họ đều tìm đến nhau lái xe để xua đi sự tù túng bế tắc của mình, hưởng thụ khoái cảm rong ruổi, nghe tiếng gió ở bên tai gào thét, khơi gợi tế bào càn rỡ ương ngạnh của tuổi trẻ.

Chiếc xe Anthony đang dẫn đầu, vượt qua các bạn Michael, Victor và Louis khá xa, đến góc cua 120 độ, cộng thêm đường dốc 40 độ, đổi số tăng ga, xe đủ sức vọt lên.

Thế giới tĩnh lặng, mặt đất thênh thang, bầu trời cao vợi, gió lay ngọn cây, rạng đông còn lười nhác ẩn mình nhưng tuyệt đẹp. Bóng dáng bốn chàng trai từ trong sương mù từ từ bước ra, ngũ quan tuấn tú khắc sâu, trong mắt ánh lên những tia sáng đẹp đẽ.

“Mình còn tưởng rằng cậu sẽ không còn hào hứng với cảm giác này nữa đấy, Anthony, cậu cừ thật!”

Là giọng của Louis, tốt nghiệp trường Y, khoa ngoại thần kinh, hiện đang là Nghiên cứu viên tâm thần và tội phạm học tại Viện nghiên cứu Tâm thần học NY.

Anthony không đáp lại, anh tháo mũ ra đặt lên yên xe, sau đó rút hộp thuốc châm lửa hút, đồng thời thảy hộp thuốc cho cậu bạn đứng gần anh nhất, Michael.

Cơn gió mát buổi đêm thổi xuống từ ngọn cây, lành lạnh. Bóng cây lay động, ánh đèn đường ẩn hiện theo gió. Ánh sáng kéo bốn cái bóng đã mảnh dài càng dài thêm.

Michael khoanh tay trước ngực, ung dung nhìn người bạn, anh lên tiếng:

“Hành vi có ý thức thông thường đều mang tính chủ động, còn hành vi theo tiềm thức thì thường xuất phát từ kinh nghiệm hoặc thói quen.”

Louis châm thuốc hít một hơi nhả khói rồi đáp lại:

“Trong tiềm thức, ngoài kinh nghiệm và thói quen ra thì còn có một số thứ mà chúng ta từng chủ động nhận biết được, nhưng lại vì nguyên nhân nào đó mà bỏ qua, từ đó vùi sâu chúng vào trong ký ức.”

Victor chuyển mắt nhìn Louis:

“Nếu như cậu bỏ nhiều thời gian hơn vào dự án hợp tác ở Hoa Kỳ, thì cuối tuần này có thể thúc đẩy mọi việc tiến hành nhanh hơn !”

“Mình e rằng có người ngầm phản đối dự án này sẽ không được thông qua” Louis nhếch môi cười nhạt, ánh mắt từ Victor dịch chuyển qua Michael.

Michael:

“Louis, mình vẫn cần kiểm nghiệm lại sự ám thị của cậu thông qua những sự dẫn dắt khác nhau có thể làm nhiễu loạn thị giác và thính giác của người ta hay không”

“Mục tiêu mình hướng tới chính là trong quá trình tiến hóa của tự nhiên sẽ đào thải những hình ảnh cá nhân trong hoàn cảnh xấu, vĩnh viễn như chưa từng xuất hiện trong bộ não của đối tượng đấy”

“Là cậu thực sự vì công chính hay chỉ vì muốn thể hiện sự chính nghĩa của bản thân?”

Louis không đối đáp lại với Michael ngay, anh ta nghe xong nghiêng đầu như muốn hỏi chính mình về vấn đề này…

Người đàn ông được gọi là Louis, vóc dáng cao ráo, anh ta từ nhỏ đã nghiên cứu học tập, nghiêm cẩn và khí khái của gia tộc quyền quý đã ăn sâu vào cốt tủy, có rất nhiều phép tắc Trung cổ, du học tại Pháp, nhìn bề ngoài toát lên có vẻ cổ xưa không hợp thời, nhưng thực tế thường là đối nghịch rất nhiều.

“Michael, cậu hãy đặt mình vào xúc cảm khi có một vật thể bén nhọn cứa qua, cảm nhận được cái lạnh lạnh lẽo của vật kim loại, hy vọng sẽ kết thúc được trọng lượng nặng nề trong trái tim mình và buông trôi hết đi những gánh nặng trên vai, rồi sau đó cậu thoát ra khỏi vị trí chủ động mà bị động đứng đối diện, trong một hoàn cảnh cấp thiết cậu sẽ làm gì với người kia?”

“Vì thế mà cậu đã tự ý tiến hành độc lập hạng mục Thay đổi quá khứ?”

“Đúng là như thế, hiển nhiên đều là hành vi vô thức thể hiện tâm lý vừa trút được gánh nặng trong lòng của người đó”

“Vậy đối tượng đó là ai? Tên gì? Ở đâu? Tại sao trên báo cáo không thể chi tiết thì cậu dựa vào căn cứ nào thể thuyết phục hội đồng thẩm định?”

“Có thể người đó là một bệnh nhân rất bất hạnh, một bệnh nhân bất thường nhất mà mình chưa từng gặp qua.”

“Louis, cậu nhiều lần vi phạm nguyên tắc của Hiệp Hội Nghiên Cứu Điều Trị Bệnh Vượt Biên Giới (IMSFA). Lãnh đạo niệm tình ngài Boss mới bỏ qua cho cậu, nhưng không thể cứ như thế mà cậu tiếp tục hành vi sai trái của mình. Một câu trả lời mơ hồ như vậy cậu cũng có thể nói ra, thực chất cậu là cậu muốn gì?”

“Câu này mình hỏi cậu mới đúng, rốt cuộc thì cậu đang nghi ngờ cái gì?”

“Cậu nghiên cứu cách điều trị chứng bệnh vốn tiềm ẩn lực tác động và sự hủy hoại theo hướng ngược lại có khả năng nảy sinh. Cậu có phải đang lợi dụng Hiệp hội để có tư lợi riêng?”

“Michael!…”- Victor muốn ngăn xung đột có thể xảy ra giữa hai người bạn

Louis cắt ngang sự can thiệp của Victor, không còn khách khí:

“Michael, con người là động vật duy nhất tự gây ra đau khổ cho mình. Những động vật khác chắc chắn sẽ không thống khổ khi chúng trải nghiệm những sự kiện tiêu cực, nhưng chỉ có con người là nuôi dưỡng những cảm xúc tiêu cực đó thông qua con mắt chủ quan, sự đánh giá, kì vọng, hối tiếc và nhận thức. Cậu đúng là không thể coi thường”

Michael:

“Sự khác biệt không phải nằm quá nhiều ở việc con người tự đánh giá chính mình mà là cách họ đối xử với chính mình. Và dường như phẩm chất này quan trọng cho một cuộc sống hạnh phúc hơn.”

Louis cười nhạt:

“Lòng từ bi với bản thân đặc biệt hiệu quả cho những người lớn tuổi có sức khỏe yếu, cậu xem mình thế này có phù hợp không?”

“Cậu khiến mình có cảm giác cậu đang là mối nguy hiểm cho Hiệp hội nói chung và người bệnh nói riêng. Nhưng chắc chắn cậu không thể tự mình hoàn thành việc này, mà là…”

“Ha ha… Cậu đã vào đúng trọng điểm điều cậu đang nghi ngờ rồi đấy, nói rõ sớm tốt hơn là đi một vòng, mình có phải là bệnh nhân của cậu đâu, cần gì cậu phải dùng ám thị để dẫn dắt?

“Nhân từ với chính mình sẽ khó tìm ra phương thuốc chữa bách bệnh cho các vấn đề của cuộc sống, nhưng nó có thể là một liều thuốc giải độc cho sự nhẫn tâm của bản thân đã gây ra cho người khác  Cậu còn kịp quay đầu…”

“Không cần nói nữa! Cậu đã quá cẩn thận thay cho mình rồi đấy, rất tiếc, Michael, tư tưởng của cậu không phù hợp để nói với mình những điều đó, ít nhất là thân thế của mình không giống các cậu…” Sắc mặt Louis rất xấu, là biểu hiện không kiểm soát lời nói của mình sao?!

Câu nói chỉ dừng lại ở đó, thanh âm vừa dứt, cả Michael, Victor, Anthony đều sững sờ quay lại hướng Louis đang đứng.

Trong nhất thời, ánh mắt của ba người bạn đều có chút sững sờ, toàn bộ tựa hồ như bị khí trời giá lạnh này đóng băng.

Không cần nói ra, nhưng ai cũng hiểu những lời đằng sau đó, chính là muốn nói những đứa trẻ được nhận nuôi luôn luôn thiếu cảm giác an toàn nên việc gì cũng chân nhắc quá mức cẩn thận.

Có lẽ một nơi sâu thẳm trong nội tâm, họ không phủ nhận điều đó.

Nhưng tại sao, một người bạn thân như Louis đối với họ, anh ta lại nhẫn tâm thốt ra lời này?

Louis là sinh viên nhận được học bổng toàn phần du học, là bạn học đại học năm năm với Victor, cũng là bạn nghiên cứu sinh với Michael, nên việc anh ta trở thành thành viên của FF và MSF-FF không có gì là lạ. Anh ta không còn phải đóng vai là cậu sinh viên nghèo khổ năm xưa, để tôi luyện nếp sống trong khuôn khổ gò bó, khi đứng trên đỉnh cao thành công, anh không cho phép người khác chi phối cuộc sống của mình, cái gì không hoàn hảo, anh sẽ đập đi xây lại. Những năm tháng lăn lộn trong xã hội giữa thiện và ác, lương tri, giữa ranh giới sự sống và cái chết, đã dạy anh một điều, đừng bao giờ bất ngờ trước mọi biến cố của cuộc đời. Khi không ngăn được điều bất hạnh xảy đến với mình, thì cách tốt nhất là hãy tự tin đón nhận nó, đối phó với nó, biến điều bất lợi thành động lực cho hành động mới để trở nên mạnh mẽ hơn. Nhưng, anh vẫn cảm thấy không đủ, vẫn cảm thấy một mảnh trống vắng nơi linh hồn. Anh không buông dục vọng, không thỏa chí nguyện, không thể đạt đến giới hạn cảm xúc, thì niềm vui vô cùng ngắn ngủi như cứu sống một bệnh nhân là không đủ lấp khoảng trống tâm hồn. Bởi, có người được cứu sống vẫn chịu thương tật vĩnh viễn, có người mất đi tri giác, có người sống chỉ để làm khổ nhọc người thân, bạn bè, bản thân họ  chỉ là sống trong tuyệt vọng, thống khổ không bằng chết. Và anh gặp Michael, xuất phát cùng lý tưởng, nhưng càng về sau, anh cảm thấy tư tưởng của cậu ấy là cố chấp. Anh tự mình tách khỏi dự án nghiên cứu chung, độc lập vạch ra cho mình một đề án nghiên cứu khác, đi ngược lại với tất cả những kiến thức khoa học đã từng dung nạp sau bao năm ở trường Y, cũng như kinh nghiệm bản thân đã trải qua. Dù đã từng dấn thân vào tổ chức từ thiện với quy mô phủ sóng toàn cầu, đáng tiếc cuộc đời tươi đẹp cũng chỉ là một giấc mơ, hiện thực chính là làm sao có thể sinh tồn trong thế giới trắng đen lẫn lộn này.

Gió đêm lạnh lẽo nhẹ nhàng bao trùm lên người bọn họ, nhưng chỉ có thể rõ ràng cảm nhận được lửa nóng trong lòng xuyên qua ánh mắt khi họ nhìn nhau.

Michael nhấp mím môi, trầm mặc nhìn Louis nhưng không có lời nào.

Victor lắc đầu thở ra một hơi thật mạnh, anh châm thuốc hút, có lẽ lời nói lúc tức giận sẽ càng gây thêm tổn thương, nhưng anh không thể không lên tiếng, bởi vì có đôi khi im lặng chính là đổ thêm dầu vào lửa:

“Louis, thì ra trong lòng cậu vốn luôn để ý như vậy thật sao?”

Louis khẽ nhíu đuôi lông mày, nhàn nhạt mở miệng:

“Hiện thực tàn khốc là thế đấy, các cậu đừng bao giờ bất ngờ trước sự tráo trở của lòng người, bởi trong cuộc sống khắc nghiệt này, điều gì cũng có thể xảy ra, con người ta đều sống dưới sự hư ảo và giả dối của cái tôi to lớn, đến khi nào gặp phải tình huống cực đoan thì mới để bản năng bộc phát mạnh mẽ, và đó cũng chính là cái gọi là bản tính con người mà thôi. Mình và các cậu không thể thay đổi”

Cấu trúc trong gen của con người đã ẩn chứa một loại virus mang tên tự mình hủy diệt. Càng là tội ác sẽ càng không thể từ bỏ, càng đau khổ sẽ càng trở nên kiên trì, càng cấm kỵ sẽ càng mang theo vẻ đẹp cực đoan chán chường.

Bầu không khí lại lâm vào bế tắc, đã lạnh đến cực điểm!

Anthony rít một hơi thuốc, nhíu chặt đôi mày lại, giọng của anh lúc này như âm gió, lại khiến người ta cảm giác đi trong bóng tối nghe thanh âm của hồn ma:

“Louis, thân thế của cậu ra sao, bọn mình không quan tâm, chúng ta vẫn là bạn, bọn mình vẫn muốn tin tưởng cậu. Nhưng,… Con người ta khi làm bất cứ chuyện gì, nảy sinh bất cứ suy nghĩ gì, cũng đều bắt nguồn từ cơ sở tiềm thức, tuyệt đối không phải là bộc phát mà ra. Mỗi một hành động dù là nhỏ nhất kỳ thực cũng đều có nguyên nhân tâm lý sâu xa đằng sau cả, cậu thấy có đúng không?”

“Cậu muốn nói gì?” Louis không đáp mà hỏi ngược lại, rồi anh ta đốt một điếu thuốc, mãnh liệt hút vài hơi.

Anthony trầm mặc nhìn Louis thêm vài giây, anh hút nốt điếu thuốc trên tay, động tác thả rơi đầu lọc rồi từ tốn đưa mũi giầy dí mạnh, đốm lửa sáng yếu ớt cuối cùng cũng tắt lịm.

“Muốn đi sâu vào nghiên cứu tâm lý, bất kỳ là tâm lý con người ở hoàn cảnh, môi trường nào,… thì trước tiên phải nắm được đầy đủ tri thức về thần kinh học, hoặc ít nhất là phải biết các loại tâm trạng ở con người được sinh ra do loại vật chất nào. Đúng không?” Anthony đáp trả cũng bằng một câu hỏi kết.

“Anthony, cậu không phải là người thích vòng vo như thế đấy chứ?”

“Đây không phải là vòng vo, mà mình đang muốn đưa ra một lý do chính đáng để cậu có thể rút khỏi hiệp hội một cách tình nguyện”

“Cái gì?”

Không phải chỉ có Louis thốt lên tiếng kinh ngạc, mà là đồng âm với cả Victor và Michael.

Anthony mày rậm mắt sâu, lúc nghiêm mặt lại, ánh mắt càng tỏ ra sắc bén, có cảm giác uy hiếp người khác:

“Cậu còn nhớ câu nói khắc trên bia mộ của Immanuel Kant(*)? ‘Có hai điều khiến chúng ta càng nghĩ đến thì càng tán thưởng và kính sợ, đó là: Bầu trời đầy sao trên đầu và quy luật đạo đức ở trong mỗi chúng ta.’  Cái xấu không tự nhiên đến, đôi khi chúng chỉ hình thành khi linh hồn đã trải qua những tổn thương về mặt thể xác lẫn tinh thần, lạc lõng giữa dòng đời nhưng lại không được ai cứu rỗi. Lại có những con người, trưởng thành trong thống khổ, tủi nhục, dù bị hắt hủi ghẻ lạnh nhưng trái tim thiện lương của họ vẫn không bị vùi lấp, mai một. Đó là sự lương thiện thật sự không thể dùng lớp mặt nạ nào để nguỵ tạo, giả dối. Louis, cậu đã đụng chạm đến giới hạn cuối cùng của bọn mình, suy nghĩ vừa rồi của cậu không phải là bộc phát nhất thời, mà chính là nó đã được sinh trưởng từ mầm, nuôi dưỡng trong nội tâm của cậu, cho nên mối quan hệ của chúng ta nếu đã được cậu xác lập bởi việc cậu nắm giữ điểm yếu của bọn mình, đây không phải là điều tốt nhất cho một tình bạn không lợi ích, mà là mối quan hệ dễ tan vỡ nhất, đến cuối cùng cậu rất dễ bán đứng nhau hơn là bảo vệ nhau.” – Nói tới đây, anh không kìm được hít vào một hơi khí lạnh, nhìn thẳng vào mắt bạn mình: “Louis, cậu không còn thích hợp ở lại nữa!”

(*)Immanuel Kant (1724 – 1804): Một trong những triết gia quan trọng nhất của nước Đức, hơn nữa là một trong những triết gia lớn nhất của thời kỳ cận đại, của nền văn hóa tân tiến và nhiều lĩnh vực nhân văn khác.

Michael và Víctor đồng thốt lên: “Anthony!”

Anthony cắt ngang: “Michael, khả năng nhìn thấu, đọc vị hoặc phân tích tâm ý người khác, mình không bằng hai cậu, nhưng chắc chắn những điều căn bản không tồi đấy chứ!”

Trên trời mây giăng đầy, không thấy bất kỳ một ngôi sao nào, ngay cả ánh trăng trong trẻo cũng bị che khuất.

Michael có chút bất đắc dĩ thở dài, anh hiểu Anthony, cậu ấy có thể im lặng để mọi chuyện đi theo ý kiến người khác, vẫn lặng lẽ lắng nghe tất thảy, vậy mà ánh mắt sắc bén vô cùng, dường như có thể nhìn thấu tất thảy tâm tư của mọi người. Để rồi một khi cậu ấy đã mở miệng, đồng nghĩa là đã quyết tâm, dứt khoát, phán quyết… không thể lay chuyển.

Louis cười khanh khách, có chút bi hài, lại thêm thanh âm kìm nén phẩn nộ:

“Khá lắm Anthony! Có lẽ cậu đã có kế hoạch trước rồi phải không? Nhưng cậu còn thiếu một chút nữa mới gọi là hoàn thành trọn vẹn lý do giúp mình , cấu trúc trong gen của con người đã ẩn chứa một loại virus mang tên tự hủy diệt. Càng là tội ác sẽ càng không thể từ bỏ, càng đau khổ sẽ càng trở nên kiên trì, càng cấm kỵ sẽ càng mang theo vẻ đẹp cực đoan. Khi khởi đầu, chẳng ai muốn phải kết thúc bằng lời sám hối, bởi vì, kẻ sám hối chỉ là mượn phương thức để nguỵ biện cho hành vi sai trái mà thôi. Vạn vật trên thế gian này không có mâu thuẫn thì không thể tồn tại, và mâu thuẫn chính là tiền đề cho sự tồn tại. Cậu hà tất tự cho mình là siêu nhiên”

“Louis, nếu có một ngày nào đó khi cậu không có cách nào chịu đựng được sự bành trướng của quyền lực và dục vọng, cậu sẽ bị chính cái tham muốn đó cắn nuốt lại, sẽ bị chết đuối trong tham vọng của mình, trở thành loại người mà chính bản thân cậu vô cùng căm thù và khinh bỉ, chẳng còn sức lực cũng như dũng khí để đối đầu lại nữa.”

Louis cười lớn giọng châm biếm mỉa mai, ánh mắt căm ghét nhìn về phía ba người bạn, hỏi một cách giễu cợt:

“Vậy các cậu nói đi, con người rốt cục phải làm sao mới có thể thích ứng được cách sinh tồn của cái thế giới này, mới có thể phớt lờ cái xã hội đầy quang minh lỗi lạc nhưng sau lưng lại ẩn nấp các thế lực vô hình? Phải cần có bao nhiêu can đảm mới có thể chống lại được sự nghiệt ngã của số phận? Cần phải tỉnh táo thế nào mới có thể nắm bắt được một tia hy vọng nơi tâm hồn hoang dã? Còn phải thông minh tài giỏi tới đâu để tránh được cạm bẫy giăng đầy, bình an đi tới bến bờ mình muốn? Các cậu ai nói cho mình biết đi, nói đi? Hay là các cậu cũng không can đảm nhìn thẳng thừa nhận vấn đề không có lời giải đáp , để rồi tất cả lý tưởng chẳng qua là nguỵ tạo , kiểu thỏa hiệp và đạo đức giả bởi cái thực tế đã sớm bám rễ trong linh hồn, khó phân biệt thật giả, có phải như vậy không?”

Michael nhíu mày đau khổ nhìn Louis, anh lắc đầu bất lực nhưng vẫn kiên trì đến phút cuối:

“Cậu đã quên rằng nhà kính có thể sản sinh ra những mùa hoa rực rỡ, nhưng những mùa hoa đó không thể có trong thế giới thực. Thực vật di chuyển sẽ chết, động vật phải di chuyển mới sinh tồn. Con người càng không thể sống trong bầu không khí được bảo vệ chu đáo ấy; họ sẽ héo mòn và chết đi nếu họ không được tiếp xúc với những yếu tố thường nhật trong một cuộc sống bình thường. Vì tình bạn, vì tương lai của cậu, hơn ai hết vì chính con người cậu, dừng lại đi.”

“Vì tình bạn sao? Dẹp cái loại tình bạn quỷ quái của các cậu đi, chẳng phải các cậu đã luôn nghi ngờ, thăm dò, âm thầm điều tra, là vì không tin tưởng đúng không? Các cậu có từng thực sự xem mình là bạn của các cậu không? Từ sau khi Esther ra đi, các cậu đã từng thành thật với bản thân một lần, thẳng thắn nói là các cậu vẫn luôn nghi ngờ mình liên quan đến cái chết của cô ấy, có phải như vậy không?” Giọng anh càng nói càng lạnh, anh dời ánh mắt trống rỗng nhìn vào mặt Anthony: “Mẹ kiếp! Đây gọi là tình bạn sao, khác nào hành động giả dối nguỵ trang trên lớp áo tốt đẹp mang tên tình bạn của các cậu? So với mình, các cậu còn đốn mạt hơn”

Victor bước một bước dài đến nắm cổ áo Louis, đôi mày kiếm sắc bén nhướng cao, ánh mắt  trầm lạnh, như bọc một lớp sương băng giá, giọng anh rít qua kẽ răng:

“Tuy mình chưa thực sự rõ ràng mâu thuẫn giữa các cậu là vì lý do gì, nhưng nếu cậu dùng lời sỉ nhục đến tình cảm của bọn mình, mình sẽ là người đầu tiên trở mặt với cậu đấy”

Với ánh nhìn chứa đựng sự khinh bỉ cho hành động của đối phương, Louis dùng giọng điệu mỉa mai trào phúng để đáp trả:

“Victor, trong đám người các cậu, cậu cũng chỉ là con rối trong tay một số kẻ luôn tự cho mình là đúng, bị lợi dụng đến đáng thương. Mình chính là muốn cậu nhìn cho thấu lớp mặt nạ tận cùng của những người mà cậu luôn trân trọng, tôn sùng, xem như máu như thịt của cậu, nhưng đáng tiếc, họ đã thông minh hơn mình tưởng, ra tay chùi sạch hết vết bẩn rồi. Đành để cậu tiếp tục vừa đi vừa học vừa sáng tỏ. Mình đi trước đây, sau này cần chiếu cố, mình luôn sẵn lòng chờ cậu đấy”

Dứt lời, Louis giựt mạnh tay Victor ra, cũng không để cậu ấy  có cơ hội phản ứng, anh ta leo lên moto khởi động máy, rồ ga phóng nhanh, mất hút trên con đường xuống núi.

“Louis!!!” Tiếng gọi lớn của Victor tan trong âm thanh của động cơ để lại phía sau làn khói.

Trong chốc lát, sấm chớp rền vang, giọt mưa to như hạt đậu ào ào nện xuống mặt đất và con người, mưa càng lúc càng lớn, sức mạnh không thể ngăn cản, cát bụi dưới đất bắn tung toé, bóng dáng Louis và ánh đèn chiếc xe đã nhanh chóng biến mất ở chỗ rẽ.

Vẫn còn đứng trong cơn mưa cho đến khi chỉ còn như hạt bụi, là ba chàng trai trẻ tuổi, khuôn mặt trầm tĩnh ôn hòa, sắc thái trong sáng sạch sẽ.

Ánh mắt mỗi người đều đăm chiêu suy nghĩ, cố gắng lục tìm, chắp vá những hỗi ức vụn vặt liên quan đến Louis

Gió núi lay động rừng cây

Victor tiến lại gần Anthony:

“Cậu ấy xảy ra chuyện gì rồi? Tại sao lại như vậy? Cậu nói đi, có chuyện gì các cậu đang giấu mình?”

Anthony hít nhẹ một hơi, tàn thuốc lóng lánh một chút, bay ra một luồng khói xanh, thay vì trả lời giải thích, anh lại dặn dò:

“Victor, về sau cậu hãy chú ý  chi tiết đến từng hành động một số người đã từng trong hệ thống của Louis”

“Tại sao?” Victor có chút kinh ngạc

Michael lên tiếng giải thích:

“Có một tổ chức đi ngược lại ánh sáng khoa học, họ cho rằng thế giới này đã điên cuồng, trần trụi thối rữa, không còn nhân tính, họ tin tưởng, khẳng định mặt tối của khoa học mới là con đường chính đáng để khám phá tinh thần loài người, từ đó mới gột rửa lấy lại sự thanh khiết, không nhiễm bụi trần.”

“Các cậu cho rằng Louis cậu ấy…”

“Mình không chắc chắn để đưa ra đáp án cụ thể vai trò thực sự của Louis, còn đang điều tra.” – Michael đáp – “Tổ chức này đang sử dụng phương pháp điều chế thuốc tẩy não kết hợp với việc gây ra ảo giác ám thị. Họ lợi dụng Louis, hoặc cậu ấy chủ động lợi dụng đặc quyền của thành viên IMSFA đồng thời thông qua ông Boss để tạo dựng niềm tin và lấy sự bảo hộ của MSF-FF phủ sóng toàn cầu để thu thập đối tượng thân thể và cuộc đời con người phục vụ cho công trình nghiên cứu này, đến nay chưa ai thống kê được con số bệnh nhân trở thành nạn nhân của họ. Điểm mạnh của họ chính là khống chế tư tưởng từ xa.”

Ngón tay Anthony khẽ gẩy tàn thuốc xuống, rơi trên nền đất đá, quay đầu nhìn lại hướng đi vừa rồi của Louis, ánh mắt thăm thẳm xa xôi

“Đường càng dài càng mơ hồ, càng khó đi thường luôn khiến người ta không hối hận, bởi hiểu được rằng nhân sinh nằm ở việc không ngừng lựa chọn con đường khó đi, là từ chủ nghĩa lý tưởng đến con đường chủ nghĩa hiện thực.”

“Các cậu biết từ lúc nào? Tại sao không khuyên can cậu ấy? Tại sao lại để cậu ấy càng sai càng lún sâu?” Victor nhất thời không kiềm chế được bức xúc, anh nói như quát.

Michael vẫn giữ được bình tĩnh:

“Victor, cậu ấy có thể chính là người đại diện của nhóm lợi ích còn ẩn giấu một thế lực chưa ai phát hiện, chưa rõ có lai lịch thế nào. Do tính chất phức tạp của một vài phản ứng tiêu cực đằng sau hành động không bình thường của số bệnh nhân do họ không chế từ xa khi tham gia điều trị, nên mình đặt dấu hỏi với Louis thôi, không ngờ khi chân tướng lộ diện thì mới biết cậu ấy… cậu ấy đã từng tham gia vào một trong những dự án Gaslight (thao túng nạn nhân) trước ký kết vào Hiệp hội.”

Sắc mặt Victor trắng bệch trong gió lạnh, anh sững sờ không thể thốt thêm được lời nào, choáng váng đứng không muốn vững, không muốn tin cũng không thể không tin những gì Michael và Anthony vừa nói, bởi anh chắc chắn một điều hai người bạn không gạt anh, nhưng cũng vì thế mà anh hụt hẫng vô cùng đối với Louis.

Anthony thở dài nặng nề. Trong bóng tối, đôi mắt anh khi sáng rõ lúc âm u, như một màn sương mù trùm lên ngọn hải đăng giữa biển khơi, khiến người ta cảm thấy như gần như xa, không thể nắm bắt. Không có gì khiến trái tim con người đau đớn hơn tình cảm. Anh không can ngăn mà nhìn Louis bước chân vào bùn lầy, cũng không vạch trần toàn bộ, tuy Louis là một người ích kỷ, đáng trách và đáng thương, nhưng hiện thực vĩnh viễn luôn tàn nhẫn hơn người ta nghĩ, cũng tuyệt đối không mảy may thương hại ai dù chỉ một chút. Anthony hiểu tại sao Louis làm ra cái biểu hiện với họ như vậy. Khi đã đặt tình cảm để cân nặng nhẹ, cái còn lại chỉ là trách nhiệm, gánh nặng, hứa hẹn. Đến cuối cùng, Louis chọn nói ra những lời tổn thương đến tình bạn của họ, là cậu ấy đã chọn con đường  phải chịu hết hậu quả, không hối hận, bởi cậu ấy chỉ có thể tiếp tục đi tiếp chứ không được quay đầu…

Page KLTTT💜✍🏻

Share.

Comments are closed.

error: Content is protected !!