Tình Yêu Vẫn Luôn Bất Tử…

0

🌹Ngày trước, khi chưa yêu tôi tự đặt ra những khái niệm chuyện tình cảm đôi lứa khá đơn giản. Hai người gặp nhau, yêu nhau và ở bên nhau, khi không còn yêu nữa, thì nên chia tay để giải thoát cho nhau. Hạnh phúc đơn giản cũng chỉ có thế thôi. Bởi vì, tôi nhìn thấy được khá nhiều cặp tình nhân hay vợ chồng, họ yêu nhau, cưới nhau và chia tay cũng khá dễ dàng. Còn những người sống với nhau bởi đạo lý và sự ràng buộc trách nhiệm con cái, phần đông là họ khổ sở, đau buồn, mệt mỏi đến bất lực

Tôi cũng luôn cho rằng tình yêu sinh ly tử biệt, bi thương do bị ngăn cách với vô vàn lý do và ngay cả sự hy sinh quên đi bản thân ở thời đại ngày nay chỉ có thể tồn tại trong thế giới tiểu thuyết hay phim ảnh, thường thì ca ngợi vẻ đẹp và chân lý về tình yêu, những ngôn từ hết sức sến sẫm và ngớ ngẩn vô cùng. Ngay cả lúc nghe thấy những câu chuyện người thật việc thật trên những kênh truyền thông tôi vẫn còn hoài nghi.

Nhưng khi chính bản thân mình vướng mắc vào ái tình và những tháng ngày tuyệt vọng cùng cực, tôi mới sáng tỏ lòng mình với một tình yêu thuỷ chung có thật, thật đến trần trụi không thể hơn.

Dù là thế, vẫn trong một khoảnh khắc nào đó đã có đôi lần, tôi không giấu được cảm giác lẫn lộn nửa tin nửa ngờ về tình yêu của Anh. Sao lại có một tình yêu say đắm và mãnh liệt như Anh tồn tại? Và tại sao tôi lại may mắn được Anh yêu đến say lòng như vậy?

Dường như ngay cả chính bản thân Anh cũng không thể hiểu rằng tại sao mình lại có thể trải qua tất cả những điều có thể biến đổi trong cuộc đời, những ngày tháng đen tối, những lần tưởng như muốn tước đi cả chính sinh mạng của Anh, để có thể che chở, bên cạnh chăm sóc người phụ nữ Anh yêu – là tôi. Sự khánh kiệt cùng nỗi đau đớn thể xác và tâm hồn dường như không bao giờ là áp lực làm giảm đi một mảy may ý chí cũng như tình cảm của Anh dành cho tôi. Căn bệnh có thể cướp đi sinh mạng của người Anh yêu bất kỳ lúc nào chỉ là một lý do duy nhất để Anh luôn tranh đấu, cùng sát cánh và cùng vượt qua. Còn hỏi tại sao Anh phải yêu, hy sinh vì tôi, thì không bao giờ Anh có câu trả lời.

Có một lần trước khi tôi được gây mê, Anh đã hỏi tôi “Nếu sinh mạng của em chỉ còn một ngày, em sẽ làm gì?”

Lúc đó tôi đã trả lời Anh rằng:

“Nếu chỉ còn một ngày để sống, em muốn gặp mặt tất cả mọi người, và để lại một nụ cười tươi tắn nhất, đẹp nhất”

Anh siết tay tôi như thể truyền thêm niềm tin và nghị lực, Anh nói: “Anh không muốn chỉ còn một lần nhìn thấy nụ cười của em, nên nhớ phải luôn nắm thật chặt tay anh không được buông ra. Em buông ra là sẽ kéo Anh theo luôn đấy”

Tôi ngạc nhiên hỏi Anh: “Vì sao lại như thế?”

Anh mỉm cười trả lời: “Vì dù em buông tay Anh nhưng Anh sẽ vẫn giữ chặt tay em không buông”

“…”

Thuốc ngấm dần tôi chìm vào cơn mê, và một thời gian không quá dài như nhiều bệnh nhân khác, nhưng là đằng đẳng mong chờ của những người yêu thương, kiên trì nhẫn nại, và hy vọng một kỳ tích…

Hôm nay tôi đọc được bệnh án của mình, tôi giật mình và lạnh cả người khi nhớ lại câu nói cuối cùng của Anh hôm đó trước lúc tôi chìm vào giấc ngủ sâu. Có lẽ, tôi vì sợ mất đi một “viên ngọc quý” như lời một người đã nói với mình, nên tôi đã không dám buông tay Anh ra mà trở về với hình hài đầy chiến tích…

♥️”Chỉ cần trái tim Anh vẫn sống, nó luôn là của Em” – một câu nói này thôi của Anh đã có thể lấp đầy tất cả khoảng trống nghi ngờ vô hình nào đó từng len lõi trong tôi, và từ Anh, tôi thiết nghĩ trên thế giới này, chỉ cần có Tình yêu như Anh đã yêu tôi, thì mọi trở ngại thử thách, giông bão mây đen nào cũng đều có thể vượt qua nhường ánh sáng cho cầu vồng xuất hiện.

Tất cả ngôn từ nếu chỉ để tri ân sẽ không bao giờ là đủ… Chỉ còn một cách duy nhất là tôi phải cố gắng sống và “phải chết sau…” có như thế biết đâu nếu thật sự có kiếp sau, tôi và Anh vẫn sẽ lại gặp nhau…

Page KLTTT💜✍🏻

100%
100%
Awesome
  • 10
  • User Ratings (1 Votes)
    9.7
Share.

Leave A Reply

error: Content is protected !!