Ung Thư, Có Phải Đã Là Án Tử…???

0

Tôi từng nghe một câu nói “Từ khi con người được sinh ra là đã bắt đầu cho một hành trình đi đến cái chết”. Khi mới nghe qua sẽ khiến không ít người cảm giác đời người nếu thế thật bi quan quá chăng, nhưng điều đó là một sự thật rất hiển nhiên mà ai trong đời cũng phải một lần chạm đến ngày định mệnh đó.

🌹Số ngày của một người

Tất cả mọi ngày trong cuộc sống của chúng ta đều được đánh số, có sự khác biệt đối với bệnh nhân ung thư là tổng số ngày của họ sẽ là một con số rõ ràng hơn và có thể dự đoán được.

Do đó tất cả chúng ta nên sống trọn vẹn từng ngày một trong cuộc đời mình, vì chúng ta không biết mình có được bao nhiêu ngày.

Tôi muốn chia sẻ về cuộc sống của những bệnh nhân ung thư, bởi vì nó luôn dữ dội hơn cuộc sống của một người bình thường, và để các bạn có thể hiểu được cảm nhận của một người khi đối diện với cái chết. Cái chết thật ra không đáng sợ, mà chính là giây phút sắp lìa đời mới tạo ra cảm giác lo sợ, vì giây phút đó họ mới kịp nhận ra rằng mình chưa làm gì cho cuộc đời mình có đủ ý nghĩa để có thể ra đi. Và, bất chấp những phản kháng, sợ hãi cũng như nuối tiếc, vẫn đến lúc họ phải rời xa cuộc đời này.

EChờ đợi đến khi cuộc đời tuyên cho chúng ta một án tử và định ngày hành quyết thì lúc đó chúng ta mới nghĩ đến việc làm gì đó thật ý nghĩa có muộn màng quá chăng? Bởi vì căn bệnh này không loại trừ một ai ở độ tuổi nào và cũng không định dạng trước cho chúng ta quá nhiều dự báo người nào sẽ vướng phải.

Một con số rất ít trên thế giới này họ nhận thấy cuộc đời của mình đã đầy đủ ý nghĩa và chấp nhận ra đi trong thanh thản, còn lại đa số thì vẫn muốn “còn nước còn tát”. Đời người cứ gọi là 60 năm, nhưng rất nhiều người đã qua khá xa cái 60 năm rồi lúc chưa rơi vào cái án này nhìn người khác thì cực kỳ khách quan để “nếu” “thì” là sống thế đủ rồi, nhưng một khi chẩn đoán rơi phải “định mệnh” vẫn cật lực tìm thầy tìm thuốc khắp nơi, kể cả điều trị xạ trị, chịu đau đớn hành hạ về thân xác, nhưng họ vẫn khao khát sự sống. Người trẻ tuổi càng muốn được sống hơn nữa, họ run rẩy suy sụp khi cầm tờ kết quả trên tay. Và bắt đầu một hành trình gian nan trị liệu để mong thoát được cánh cửa tử thần. Thế mới biết con người chúng ta vẫn muốn được sinh tồn trên thế gian này rất nhiều.

Có bệnh nhân mỗi ngày phải đi xạ trị từ thứ hai đến thứ sáu, trải qua 38 mũi xạ, để tối đa hoá hiệu quả của xạ trị họ phải hoá trị một tuần một lần. Phác đồ điều trị như thể địa ngục trần gian khi những tác dụng phụ bắt đầu phát tán, rồi di căn vào xương dẫn đến đau nhức vô cùng, dịch màng tim, ngực và ổ bụng. Kết quả chụp PET – CT hai lá phổi đầy những dấu tích như thể tiêu điểm mà bị từng phát súng lạc đạn bắn liên hồi… Thế nhưng, họ vẫn duy trì tinh thần đấu tranh để đối diện với những cuộc chiến tiếp theo.

🌹Sống không sợ hãi, nhưng đừng liều lĩnh.

Có những cái chết cận kề một đôi tuần, có những người được tính bằng tháng bằng năm. Khi vượt qua được chướng ngại của sự sợ hãi, họ bắt đầu tìm quên trong một số trò tiêu khiển, lạc thú bởi nghĩ đời chẳng còn bao nhiêu. Hoặc có người vẫn chần chừ những việc cần thiết phải làm khi còn cơ hội. Nhưng, ung thư có thể tấn công bất ngờ với những ai ít cảnh giác nhất, nó như thể một tên trộm có thể đánh lạc hướng bạn và huỷ diệt bạn ngay khi bạn đang nghĩ mình vẫn còn thời gian, và lúc vật vã người trong cơn đau đớn mới hối hận và tiếc nuối quá nhiều điều lẽ ra…

🌹Đừng từ bỏ hy vọng

Suy sụp tinh thần và trạng thái sợ hãi là một trong những tác động khiến bệnh nhân ung thư đi đến cái chết nhanh nhất nhưng lại là đau đớn nhất. Và những cơn đau, hoặc mặc cảm về hình hài sau những đợt hoá trị xạ trị cũng làm lý trí chán nản trở nên yếu đuối vô vọng dẫn đến muốn từ bỏ, mà cái chết không đến tức thì, dù là gào thét xin được một mũi thuốc có thể đi vào giấc ngủ vĩnh hằng lại không lương tâm nào có thể thực hiện, và lúc đó bản thân không đủ sức cũng như can đảm để huỷ hoại chính mình, ngược lại, còn gieo thêm sự xót xa, mệt mỏi, lo lắng của những người thân đang chăm sóc cho mình.

Chúng ta đều muốn làm chủ cuộc đời của mình, nhưng quyền sự sống và sự chết chúng ta không kiểm soát được. Tuy nhiên, đừng bao giờ bỏ cuộc dễ dàng dù chỉ còn một tia hy vọng mong manh và một chút tinh thần đấu tranh. Cuộc sống sẽ không kết thúc khi tim ta ngừng đập hay rơi xuống đất từ toà nhà cao tầng, mà nó sẽ kết thúc khi hy vọng lụi tàn. Hãy sống hết mình và luôn hy vọng mỗi ngày dù là một khắc sau đó ta có thể nhắm mắt rời khỏi cuộc đời, nhưng chỉ cần nơi nào có sự sống thì ở đó vẫn còn hy vọng.

Cuộc đời sẽ còn có ý nghĩa khi ta biết tập trung tinh thần, sức mạnh ý chí và tiếp tục cuộc hành trình đi tìm sự sống, bất kể nó dẫn ta đi đến đâu.

Page KLTTT💜✍🏻

100%
100%
Awesome
  • 10
  • User Ratings (1 Votes)
    9.9
Share.

Leave A Reply

error: Content is protected !!